Bướm rừng động phải thì bay
Bướm nhà động cái lăn quay ra giường
Chim rừng bóp cái chết ngay
Chjm nhà càng bóp càng ngày càng đơ.
Yêu em yêu đến mắt mờ
Yêu em dù có bị đờ cũng yêu!
Bà Già đã sáu mươi tư!
Đêm đêm thức trắng, viết thư cho chồng!!!
Và mơ đến tuổi sáu nhăm
Đêm đêm mỗi việc là nằm ôm ông
Cả đêm bà thức chong chong
sao ông lạ quá...hay ông...ấy rồi
thế là bà cứ bồi hồi
chả biết ông đã ấy rồi hay chưa
Dự báo thời tiết hôm nay:
Thứ 7 trời đẹp,cả ngày mây mưa
trời mưa thì mặc trời mưa
bà thì chỉ biết là chưa...thấy gì
_________________
Anh không biết trăm lần anh không biết
Một tình yêu sao mà khó ghê vậy
Trước mặt em không thể nói nên lời
Em có biết anh muốn nói với em
Mỗi đêm đến anh thường ngồi nơi đây
Nơi u ám ảm đạm và tối tăm
Nơi em đi mà không quay trở về
Khi em đi mọi thứ đều thay đổi
Nhưng giờ đây lạnh lẽo và cô đơn
Anh thường nghĩ về một cõi thiên đường
Cõi thiên đường vắng em và hiu quạnh
Ngồi đây chán anh không biết làm gì
Với zippo và gói jet trong tay
Anh liền hút vơi biết bao nỗi buồn phiền
Tuyển chai rượu với biết bao nỗi sầu thương
Với dĩa mồi ngồi nhậu sướng một mình
Một giọt rượu đắng cay xé lòng anh
Một điếu jet làm cho anh tưởng nhớ
Hình bóng em chợt hiện về bên anh
Em đứng nhìn và không một lời nói
Jet đã hết rượu đã cạn rồi đó
Trong lòng chưa tan nỗi nhớ em
Thế là mình lại gặp nhau đây!
chùm phượng cuối vừa tàn trên đường phố
cơn mưa cuối mùa giăng giăng từng sợi nhỏ
trả về cội nguồn những kỷ niệm ban sơ.
Còn đâu đây trong lặng lẽ tiếng mưa
những vòng quay của dại khờ thuở ấy
xe đạp ơi!....đã xa rồi vụng dại
quay đều....quay đều.....
kỷ niệm cũ không tên.
Xa lắm rồi ngày ấy phải không em?
mối tình xưa nhẹ nhàng như hơi thở
những buồn vui, những giận hờn vô cớ
mãi xa rồi mà chẳng hiểu vì sao!!!
Xe đạp ơi!..đã xa rồi còn đâu
ta bước đi thênh thang cùng kỷ niệm
mưa vẫn về êm đềm bên khúc hát
để thương hoài....thương mãi....những vòng xe./.
Hết tủi hờn, hết buồn giận chưa em?
nhìn anh đi, đôi mắt huyền đẫm lệ
dại khờ ơi! sao mà em ngốc thế!
dẫu thế nào anh vẫn mãi yêu em.
Sao chẳng chịu nhìn vào trong mắt anh
còn trong đó bao điều chưa nói hết
tại em dại khờ hay tại anh ngốc nghếch...
để ngày dài gieo khắc khoải cho nhau.
Nói gì đi, cứ im lặng mãi sao
dại khờ ơi, làm chi mà bối rối
nghĩ gì sao lặng im hoài không nói
anh vẫn nhìn hoài em đấy biết không?
Nói gì đi, sao cứ mãi lặng im
nhìn anh đi, đôi mắt huyện đẫm lệ
cười lên đi, hỡi người yêu nhỏ bé!
dẫu thế nào ta vẫn mãi bên nhau.
Những nỗi buồn cứ như những vì sao
dẫu đi hoài không bao giờ đếm hết
nhưng vẫn có một niềm vui bất diệt
anh giữ bên mình để tặng mãi riêng em
Có bao giờ ?
Có bao giờ em biết nhớ anh không?
Một lần thôi dẫu chỉ là nho nhỏ
Em đi qua quãng đời anh bỏ ngỏ
Lạc lõng rồi xin cay đắng ngủ yên…
Xa lắm rồi nhưng lối cũ công viên.
Những dấu chân những nụ cười xa lạ
Em ở đâu mưa đêm nay buồn quá
Rượu cạn rồi mà lòng vẫn chưa say!!!
Em đến làm mưa cho xuyên qua kẽ tay
Hứng làm sao những giọt tình cô độc
Anh hoang vu đôi bàn tay gầy gộc
Vụng dại rồi tình rơi vỡ trong nhau…
CÓ BAO GIỜ EM ĐI QUA TẤT CẢ NHỮNG NỖi ĐAU ... ?
Ngày đó xa rồi,phải không em?
Anh Sầu lẻ bóng cứ đi tìm
Mười năm tình cũ ôi tiếc nuối
Trong cuộc tình sầu- anh với em.
Chuyến tàu hoàng hôn tiễn em đi
Nhật ký chúng mình chỉ anh ghi
Riêng một góc trời anh cô lẻ
Tình yêu cách trở, em nhớ chi !!!
Duyên kiếp đôi ta một chữ: sầu
Biết đến bao giờ gặp lại nhau
Tàu đêm năm cũ mang em lại
Về dưới mái nhà,ta có nhau
Anh biết em đi chẳng trở về!
thôi đành từ giã kiếp đam mê
đôi ngả chia ly mùa hoa tuyết
anh biết em đi chẳng trở về!
Sáng nay trên phố vắng em rồi
ân tình duyên nợ có thế thôi
anh đứng trông theo tà áo cưới
bây giờ chỉ có bạn bè thôi
Bởi vì chưa trọn mối duyên quê
nhiều đêm thao thức dưới đèn khuya
những mong hoa xoan bên thềm cũ
nở hoa từ độ có em về
Đánh mất
Em nghe không mùa đã khuất chân trời !
Nơi xa xăm trong bóng chiều lộng gió
Hoàng hôn nghiêng xua nỗi buồn chợt đổ
Ký ức ùa về mong bóng dáng em xưa!
Nhớ không em ngày ấy những chiều mưa
Trên con đường hai ta cùng sánh bước
Kỷ niệm buồn dễ gì anh quên được
Rơi xuống đời từng giọt đắng long lanh
Anh viết tên em lên khoảng trời xanh
Mây và gió vô tình mang đi mất
Bông hoa kia bây giờ thành sự thật
Xa anh rồi tầm tay với mong manh
Viên xúc xắc nào
em ném vào cuộc đời anh ?
Để anh thấy sáu mặt đời của bão !!!
Kỷ niệm
Hoa không còn trên lối nhỏ ngày xưa
bài ca cũng không còn như thuở trước
ôi ta buồn, bởi em đâu biết được
ở hai đầu nỗi nhớ vẫn xa thêm.
Có kỷ niệm nào còn mãi đâu em
khi thời gian xoá nhoà đi tất cả
em vẫn mải tìm cơn mưa vội vã
anh vẫn là cơn gió cuốn lang thang
Có kỷ niệm nào đẹp mãi đâu em
nhưng kỷ niệm vẫn mãi là kỷ niệm
anh đâu buồn trách mùa thu không đến
bởi kỷ niệm mình vẫn thế phải không em!?
Hoa không còn trên lối nhỏ chiều lên
mắt em buồn, vẫn buồn như thuở trước
bởi vội vàng nên ta đâu thấy được
mùa thu xưa chẳng đến lại đôi lần.
tạm thời thế thôi nha . 