

Có anh nọ tính hay đùa nhất là đùa “chơi chữ”, một hôm anh chàng nghe thấy tiếng rao hàng lanh lảnh của cô bán trứng vịt lộn, anh ta gọi cô gái vào.
Cười 24H Cô bán hàng tươi cười: - Dạ anh mua mấy quả? - Cô còn bao nhiêu quả. - Dạ 12 quả. - Thế này, hôm nay cô bán được bao nhiêu quả rồi? - Dạ em bán được 48 quả. - Vậy nếu tôi mua hết chỗ này thì đã bán được 60 quả đúng không? - Dạ đúng vậy. Nhưng sao anh? - Thế thì cô đâu có lộn trứng nào đâu mà tôi nghe cô bảo là lộn. Thôi cô đi bán tiếp đi. - !? |




MẤT GIẤC NGỦ TRƯA hôm nay
Vẫn với chủ đề “Chơi chữ” quen thuộc vào thứ 4 hàng tuần, xin mời bạn hãy cho một câu nhận xét hoặc cảm nhận, miêu tả... hay bất cứ câu nói nào về mùa (xuân, hạ, thu, đông). Tuy nhiên, bạn phải tuân theo luật:
- Câu của bạn có và chỉ có 6 từ.
- Trong đó có 1 từ không dấu, một từ có dấu huyền, một từ có dấu sắc, một từ có dấu hỏi, một từ có dấu ngã và một từ có dấu nặng!
Ví dụ:
+ Đông lạnh lẽo, thích lẩu bò.
+ Thấy hạ sang, nghĩ về biển.

Câu chuyện ba con ruồi
Thời buổi khó khăn, có ba anh em nhà ruồi nọ quyết định “xuất khẩu lao động”. Cả ba chú quá giang trên chiếc xe tốc hành lên thành phố kiếm ăn.
Cười 24H Đến nơi, một chú bay đến quán nhậu nọ kiếm ăn. Chú cho biết: Trong quán nhậu nhiều thức ăn, mấy tay bợm nhậu làm mấy cốc vào phê phê sẽ không để ý đến vài con ruồi trên bàn. Một chú về một khu công nghiệp, vì chú nghĩ đó là nơi người ta đã quen ruồi bay muỗi lượn nên không lo ảnh hưởng đến tính mạng trong lúc vo ve trên bát, đĩa thức ăn. Chú thứ ba quyết định đến “phố nhà giàu” sinh nhai, với lý do: Người giàu nhiều tiền, thức ăn ngon nhiều dinh dưỡng. Một năm sau. Ba anh em nhà ruồi ấy gặp lại nhau. Chú “quán bia” béo tốt. Chú “khu công nghiệp” trông tạm được. Còn chú “phố nhà giàu” thì hỡi ôi, thật thảm hại: Gầy gò, gãy mấy cài chân, cánh rách te tua. Chú ruồi “quán bia” nói: - Sướng không tả được. Vào quán bia, anh nhằm lúc mấy cha say say mới vo ve sà vào đĩa thức ăn. Nhưng phải nhằm mấy tay có vẻ “máu sĩ” cao. Thấy anh đậu vào, mấy cha kêu lên: “Bẩn, bẩn quá! Đổ đi”. Thế là họ đổ luôn đĩa thức ăn xuống nền nhà, nhiều đến nỗi anh ăn cả năm cũng không hết. Chú “khu công nghiệp” điềm đạm: - Em cũng hay kiếm ăn bằng cách bay vào đĩa thức ăn của mấy người công nhân. Họ cũng vệ sinh lắm, nhưng không đến mức đổ cả đĩa, họ chỉ lấy thìa xúc phần thức ăn “ruồi đậu” đổ đi. Nói chung sống ở đó cũng phong lưu. Còn chú “phố nhà giàu” sụt sịt: - Tưởng nhà giàu thế nào, hóa ra khu đó giàu lên nhờ... đánh đề. - Thế thì liên quan gì đến chú? - Sao không? Khi em đậu vào đĩa thức ăn, họ reo ầm lên: “Lộc trời cho kìa!”. Giá đậu vào cốc bia họ đã uống luôn rồi. Nhưng đậu vào đĩa thức ăn cũng không thoát nạn. Họ túm lấy em, vạch cánh, soi chân, xem bụng để tìm hiểu xem “trời sẽ báo” hôm đó đề về bao nhiêu, có mấy “con lô” sẽ ra... May mà em vùng vẫy thoát được. Híc, híc... |




+ ...
| Thứ Ba, ngày 28/10/2008, 08:56 | |
| | Anh lính khôn Hoa hậu làm đại sứ thiện chí tới thăm các binh sĩ đang điều trị tại quân y viện. Đến giường một anh lính bị thương, cô cầm tay anh và nói: |
Cười 24H - Đây là cánh tay đã giết chết biết bao kẻ thù. Tổ quốc biết ơn anh! Nói xong cúi xuống hôn lên cánh tay. Khỏi phải nói anh lính kia cảm động và sung sướng đến trào nước mắt. Hoa hậu đi tiếp đến giường một binh sĩ khác. Thấy hoa hậu đến, anh chàng này rụt cánh tay vào dưới lưng và nói: - Tôi dùng... miệng để chửi quân giặc cho đến chết! * * * Kiến thức hiệu trưởng Cô giáo hỏi học sinh: - Trong chuyện Thánh Gióng ai cưỡi ngựa sắt bay lên trời? - Em chịu thôi! Không thể chịu nổi vì sự kém cỏi của học sinh cô giáo nói: - Đừng tưởng cứ là con của hiệu trưởng thì muốn học hành thế nào cũng được. Cầm cuốn sách giáo khoa này lên gặp bố cậu đi! Trên phòng hiệu trưởng, ông bố nói với con: - Dốt! Người cưỡi ngựa sắt bay lên trời là ông BÈN. Đây này, sách viết rất rõ ràng: “Sau khi cúi đầu chào tạm biệt quê hương, ông bèn bay lên trời”. Chả chịu đọc gì cả! |
|
|