Nó không biết..nó yêu Hà Nội từ khi nào…chỉ biết rằng…HN là tất cả trong nó…trước đây và bây giờ..có thể ..nó biết yêu Hn từ khi còn chưa nhận thức được cái gọi là “PHỐ”..có thể..nó yêu Hn từ khi nó được đi trên những con đừơng HN một mình..hay là…từ khi nó biết rung động trước một đứa con gái..không biết nữa…
Con bé nói với nó rằng”Anh ơi! Em yêu Hn..”nhưng nó biết tình yêu Hn của nó và con bé không giống nhau…con bé yêu Hn bởi nó thấy HN mới và lạ..đẹp như trong tưởng tượng của nó trước khi bước tới chốn Hà thành…Nó hiểu con bé nghĩ gì…nó thong cảm cho con bé..bởi vì…HN đẹp..không thể trách con bé được…Nó đang sợ một điều gì đó…sợ rằng khi HN trở nên quen thuộc với con bé thì tình yêu kia liệu có còn không???
Trong kí ức của nó..Hn là gì nào…có phải là nỗi sợ hãi khi nhìn thấy ông lão ăn xin ở hồ Gươm mà khi đó bố nó bảo là ông ba bị??? hay là nỗi sợ hãi khi lênh đênh trên mặt nước hồ Tây và chỉ biết bám chặt lấy mẹ khi con thuyền rời bờ??? Dù là như vậy..nhưng nó không muốn quên đi…nó muốn nhớ ..để nhớ rằng..HN còn mang cho nó những cảm xúc như vậy trước khi nó nhận ra nó dần dần yêu Hn..
Và khi lớn lên ..nó càng thấy Hn đẹp hơn nữa…bởi vì..HN tô điểm mối tình đầu của nó..
Hn đẹp trong đêm giao thừa ấy…nó có con bé bên cạnh…nó được nghe tiếng reo của con bé khi xem pháo hoa..và…để rồi lạnh lẽo khi chỉ có 2 đứa trên con đường về đang lất phất mưa phùn…
Một Hn rạng rỡ trong nắng ..thân quen với màu tím hoa bằng lăng…bằng lăng tím ngắt..cả một dãy phố dài..để rồi nó phải dừng lại hái cho con bé vài chùm hoa…chỉ để..nhìn thấy nụ cười ấy khi cầm chùm hoa trên tay…nụ cười đã lấy đi hồn nó…vì..con bé cười..đẹp hơn hoa bằng lăng…
Và khi mùa thu đến …để lại trong nó nhiều kỉ niệm hơn…mùa thù Hn của nó có gì nào??? Hoa sữa ư??? Đúng rồi đó…hoa sữa thơm nhưng với nó là cả một nỗi buồn vô tận…Mùa thu tới cũng là khi nó và con bé chia tay..không biết là lời chia tay,nước mắt,hay mùi hoa sữa kia làm nó buồn nữa…trước kia hoa sữa là tất cả những gì nó nghĩ về mùa thu HN…nhưng giờ đây..mùa thu còn có sự chia ly…giận hờn…xa cách…
Mỗi tối đến…nó cố tìm cho mình những khoảng không gian tĩnh lặng…ngồi bên bạn bè…suy tư như một lão già…có phải nó đang ao ước một ngày nào đó…lại được đèo con bé đi trên những con phố của Hn..có lá vàng bay..
Mùa đông chưa tới…nhưng nó đã hình dung được …lại thêm một mùa đông buồn và cô đơn…nó đã sẵn sàng đón nhận…vì…nó đã quen rồi…có làm sao đâu…bên cạnh nó còn có bạn bè mà..phải không ??? nó sẽ không hiu quạnh trước những cơn gió lạnh…nó sẽ không bâng khuâng trước những cành bàng trơ trụi bên đường… nó cứ nói thế thôi..nhưng thật khó…vì sự thật vẫn là…nó đang cô đơn…
Nó đã từng hỏi con bé..”em còn lại gì sau một năm rời quê sống nơi đất Hà thành??” nó thừa biết mà…nó biết sao nó còn hỏi con bé…có lẽ..nó đang xót xa cho chính con bé…cuộc sống mới đã mang lại cho con bé của nó cái gì nào…những phù du .những ảo tưởng..đã cướp đi con bé ngày nào của nó…giờ nó biết rằng con bé đâu còn thuần khiết…khi bản thân con bé đã phạm quá nhiều sai lầm…nó không tha thứ cho con bé…không cần lí do nào hết…chỉ biết…nó không tha thứ bởi con bé làm nó buồn…
Chiều nay nó đi học về…vẫn trên con đường đó…không còn hoa bằng lăng tím…không có mùi hoa sữa giữa ban ngày…nhưng sao…nó đi chậm như vậy..??? nó đi thật chậm..cữ ngỡ rằng đang đi bộ..thật chậm…thật chậm…trong một khoảnh khắc nào đó…nó nhận ra rằng…nó sợ về nhà…còn vì sao nó sợ thì nó chưa nghĩ được ra…một buổi chiều u ám lấy đi vẻ lạc quan của nó thường ngày…giờ nó đang suy tư gì nữa…cũng không biết được…một tiếng còi xe ném nó trở về hiện tại…
HN ơi!!! Bộn bề cảm xúc…nhưng…để nói về cảm xúc của nó về HN..thì…chỉ có một từ “BUỒN”……
………………..