phuongphuong

Lưu   Bỏ

Xa cách đối với tình yêu như gió đối với lửa, nó thổi tắt ngọn lửa nhỏ nhưng thổi bùng ngọn lửa lớn Tình yêu thầm lặng là tình yêu thiêng liêng. Trong bóng mờ trái tim ẩn kín một tình yêu sáng rực như trân châu. Trong ánh sáng ban ngày kỳ lạ, tình yêu lu mờ một cách đau thương Không có gì cao thượng và đáng kính bằng lòng chung thủy Yêu là tin vào những điều không thể có

Lưu   Bỏ

phuongphuong

Lưu   Bỏ

Tham gia

23/11/2007

Sinh nhật

02/11/1988

Giới tính

Nữ

Lượt thăm

3,832

Hoạt động

Ảnh của bạn

Chưa có album

Xem toàn bộ

Hiển thị từ 1 đến 12 trong tổng số 77

<< < 1 2 3 4 5 6 7 > >>

Video của phuongphuong

Đã đăng 0 video trong chuyên mục  

Gửi video

Blog

sài gòn những ngày A mưa

Viết lúc 9 giờ 0 phút ngày 21 tháng 11 năm 2008

Sài Gòn những ngày mưa...
 

Sài Gòn mùa mưa thật lạ. Mưa đến cũng như đi nhẹ nhàng và cũng mau chóng. Đó là cái ấm áp và đâu đó có một chút lành lạnh. Mùa mưa Sài thành, một mùa mưa hao hao giống với mùa mưa của nhà mình, mẹ ơi.

Hôm nay, con vẫn nhớ những ngày đi học ấy. Những buổi sáng sớm ngày nào đạp xe đến lớp. Trời âm u, có mây như để nhắc nhở người ta sắp có mưa. Nhưng chúng con nào đâu có nghe mẹ đem áo mưa theo. Để rồi sau đó, những đứa con bướng bỉnh của mẹ đã ướt như chuột lột mà vào lớp. Con nhớ lắm cái nghịch ngợm, cái bướng bỉnh ngày nào ấy của chúng con. Con biết nó đã bao lần làm cho mẹ buồn…

Và cũng những ngày mưa ấy, mẹ ở ngoài đồng. Mưa mỗi lúc một lớn hơn. Gió rít lên những cơn lạnh lẽo. Còn mẹ, hình ảnh mẹ lúc đó sao nhỏ bé đến thế giữa trời mưa, tấm áo mưa dường như quá mỏng manh giữa trời lạnh lẽo. Và từ ấy, con đã biết cái nghề nông ấy cực nhọc biết chừng nào! Cái nghề đã làm tay mẹ tay ba chai thêm từng ngày, những khuôn mặt đen thêm dưới ánh mặt trời… Nhưng với nghề nông, ba mẹ đã nuôi chúng con ăn học để khôn lớn, để vào đời bao ngày qua.

Con vẫn biết ba mẹ trông mong ở chúng con rất nhiều. “Ráng mà học để sao này không phải khổ như ba mẹ”, ba và mẹ vẫn thường nói thế với chúng con. Mẹ ơi, chúng con vẫn sẽ mãi nhớ câu nói trong những bữa cơm ấy. Và vẫn biết rằng chúng con là “vụ mùa” to lớn nhất trong cuộc đời của mẹ của ba…

Hôm nay, Sài thành đang mưa. Và có thể trời vẫn mưa ở nhà mình, mẹ của con. Những cơn mưa lạnh nhưng ấm áp, ấm áp bởi ở nơi ấy chúng con biết có ba có mẹ…

Bình luận nhanh(Có 0 bình luận)

Gửi lời bình

Các bài viết trước:

Xem blog