"Người yêu hỡi vẫy tay biệt ly... em thênh thang trên con đường tình...".
Em đã quen với cảm giác luôn có một người chờ đợi.
Em đã quen cuối mỗi buổi chiều cầm máy lên có một tin nhắn chờ sẵn.
Em đã quen được cưng chiều và tỏ ra khó chịu đối với tất cả những gì em không thích...
Em đã quen để anh nhìn em khóc và cũng quen được anh yêu nhiều lắm.
Xa anh...
Em tập quen cảm giác mong mỏi.
Em quen dần cảm giác không một tin nhắn yêu thương...
Em đã quen tự lau nước mắt... và dỗ dành.
Và hơn là...
Em tập yêu thương...
Em mới để ý dạo này mẹ nhuộm tóc nhiều hơn... và mẹ yếu lắm...
Em đón và đợi mẹ hàng tiếng... khi mẹ làm việc... Em đã quen... không sốt sắng...
Em mới để ý chị suy nghĩ nhiều... và chị buồn lắm...
Em ngủ cùng chị mỗi đêm, dỗ dành chị... còn mình thì thức...
Xa anh, em tự cố gắng mạnh mẽ hơn bao nhiêu, và em nhận ra những người thân yêu cũng cần em như em cần họ vậy. Khi tình yêu không còn là cứu cánh tinh thần duy nhất, mẹ đã sưởi ấm cho em và giúp em vượt qua. Lúc này, em ước sao có thể phân thân để giúp đỡ tinh thần cho nhiều người một lúc... những người thân yêu...
Cảm ơn anh.
Tình yêu... thôi không còn là thói ích kỉ của tuổi yêu.
Tình yêu - đến giờ - với em, là mục đích sống, là hy vọng hạnh phúc, là cái gì mà em cứ hướng về mãi mãi.
Tình yêu là khi... dẫu một mình trên đường, em không cô đơn... vì trong tim em đã có một bóng hình.
... đi đâu... em cũng mang theo...
Đủ để nói một câu chào và một cái bắt tay.
Đủ để gởi vài dòng offline cho bạn bè
Đủ cho cả chục cái nhíu mày thoáng qua...
Đủ để bỡ ngỡ nhận ra người bạn cũ.
Đủ để hét lên sợ hãi vì một chuyện ma.
Đủ để ướt một bờ vai lúc chia xa
Đủ để hí hoáy viết lời xin lỗi...
Đủ để plasmid chui vào tế bào khả nạp
Đủ để cười sặc sụa vì một câu chuyện hóm
Đủ để dúi một viên kẹo dỗ dành
Đủ để nghéo tay làm một lời hứa
Đủ để thực hiện phi vụ nắm tay bất ngờ có báo trước!
Đủ để nhìn và đoán
Đủ để ôm thật chặt
Đủ để hôn thật sâu
Đủ để đấm vỡ mặt nhau
Đủ để vỗ vai, động viên chân thành
Đủ để phớt lờ một người không muốn quen
Đủ để nói một lời từ chối
Đủ để nhìn thấy một cái vẫy tay của người sắp đi xa
Đủ để làm tổn thương nhau mãi mãi...
Đủ để sign out không thèm nghe một lời giải thích...
30 giây, không ít tí nào, đủ làm một đống thứ.
Nếu có bạn trong 30 giây, tôi cũng chưa biết sẽ làm gì. Chắc sẽ... đấm một phát thay cho lời chào thân thiện.
Còn bạn, nếu có tôi trong 30 giây, 30 ngày bạn sẽ làm gì?