em là người bỏ ở bắc cực sống cũng được nủa, em co thể làm quen một ai đóa chỉ trong 2phut ,nhưng anh ah? seo lại trong ko gian nhỏ bé của một căn phòng em lại cô đơn đến zay? những ngày qua em luôn sống với những nụ cười trên môi ,em luôn làm mọi cách để khi ko anh em vẫn ổn ,nhưng em vẫn thiếu một thứ ,một hơi ấm ,một bàn tay, một nụ cười ,một cái ôm nhẹ khi trời vừa se lạnh như thế này .chỉ co anh mới mang lại những đều đó cho em thôi ,em vẫn hay tự cao trước mặt anh rằng em chịu được khi ko anh ,ai đâu hay tim em đã nhói đau vì nó trách sao em dối lòng chứ? em thường tự nhũ iu nhau nhưng xa nó mới thú vị ,sẽ nhớ nhau nhìu hơn ,vậy mà mỏi đêm em lại trăn trỡ a đang nhớ em hay cùng ai đoa? nhưng em sẽ gạt chúng qua một bên viiii''' em tin anh ,tình iu chúng minh chuyền qua ko gian anh nhé ,,,em iu anh cho dù anh ko ở cạnh em, vì em la cô bé dũng cảm mòa
hãy tin px nha