yahoo:baby_bayby_kut3_1993

Lưu   Bỏ

Yeu...La`...Dau...Kho?...Nhung...Van...Yeu..Anh...>"<"

Lưu   Bỏ

!•.((¯`•..KUTE!9x♀.•´¯))..•!

Lưu   Bỏ

nguyenthilanhuong

Tham gia

27/04/2008

Sinh nhật

07/01/1991

Giới tính

Nữ

Lượt thăm

845

Hoạt động

  • Chưa có lời bình nào cho các bài viết của bạn!
  • Chưa có lời bình nào cho các video của bạn!

Ảnh của bạn

Chưa có album

photo
photo
photo
photo
photo
photo
photo
photo
photo
photo
photo
photo

Xem toàn bộ

Hiển thị từ 1 đến 12 trong tổng số 15

<< < 1 2 > >>

Video của nguyenthilanhuong

Đã đăng 0 video trong chuyên mục  

Gửi video

Blog

*¤ -:¦*...*¤ -:¦:-º.·´¯). Có Phải Lời Hứa Xuông *¤ -:¦*...*¤ -:¦:-º.·´¯). - †™*¤ -:¦*...*¤ -:¦:-º.·´¯...Tình yêu là Gì ¤ -:¦*...*¤ -:¦:-º

Viết lúc 4 giờ 14 phút ngày 14 tháng 10 năm 2008

mới wen nhau , mới iu nhau với em đẹp biết mấy - giờ mãi nơi đâu giấu vắng xa ko bao lâu.....thao thức chờ từng ngày dài mong nhớ ai?....."

_Em biết và chỉ biết đâu có cái gì là của riêng mình, đâu có cái thiêng đường " tình yêu" nào, đâu có thứ tình cảm nào là chân thật..........chỉ nghe thôi, chỉ biết là những người xung quanh mình đang có 1 tình yêu rất hạnh phúc còn em thì ko! tất cả đến chỉ là giả dối.

_Em biết một khi yêu là sẽ đau mà đau là sẽ khóc, em biết thế nào niềm tin cũng sẽ lại bị đạp đổ - vứt xó................nhưng ko thể ngăn mình lại được...yêu rồi!

"...............ngày xưa những cơn mưa phố chưa buồn giờ còn mỗi em, lặng thinh..."

_Em biết cuối cùng thì mình cũng fải tự đứng trên đôi chân của chính mình, trước khi anh đến em và mưa rất thân thiết, rất gần gũi - mưa rất hiền........sau khi anh đi mưa như xát buốt, mưa xô đẩy ......vì sao mưa lại giận dữ như thế? fải chăng mưa mún trách mắng, fải chăng chỉ có mình mưa mới nhận ra được rằng em đang khóc rất to trong cơn mưa chiều tầm tã, lầm lũi bước từng bước dài..........ko còn ai cầm ô che cho em, ko còn ai bên cạnh em nữa.

_Em biết ngày anh đi em fải tự ý thức được rằng em phải trở về chính cái vị trí , chính cái điểm xuất phát của mình.....đừng tơ tưởng sẽ có một hoàng tử hay 1 chuyện thần tiên hoang đường trên đời này nữa. Em phải thực tế nhìn thẳng vào sự thật..........đã đi rồi, đánh mất.............

"Ngày tháng vô tâm cứ hờ hững trôi, tình mãi xa xôi chẳng tìm đến nơi...........Rồi bỗng hôm nao chợt nhìn thấy nhau, quay mặt đi em bật khóc, quen nhau bao lâu nay đành sao chối từ."

_Em biết giữa mình ko còn gì, em hiểu rằng có thể anh ko còn iu, có thể em là một thứ ko thể wan trọng nhưng tất nhiên em sẽ buồn khi thấy anh bên ai khác vì dù tình cảm của em nó có nhỏ, nó có quá ư là tầm thường thì đó cũng là 1 cái tình cảm biết nói, biết bùn và biết giày vò em khi anh đi..........

" Em đếm bước chân khắp căn phòng vẫn như còn đâu đây một chút thoáng hương xưa dấu yêu ngày nào giờ đã xa còn đâu..........."

_Em biết ngày anh đi tất cả cũng đi, nhìn đâu cũng nhớ, nhìn đâu cũng ra hình ảnh ấy.........làm sao chối bỏ đây? Làm sao xóa hết? Hay là cứ ôm ấp, cất vào lòng mình? đã bao tháng rồi nhưng xem ra còn rất mới, cứ như anh vừa đi ngày hôm wa mà thôi.........

_Em biết mình phải tự nín khóc, tự kiềm nén lấy mình, tự cho mình là phải cứng rắn lên - chỉ được phép bùn 1 và vui phải đến 10 nhưng..........nhưng............sao tất cả mọi cố gắng đổi được chỉ là nước mắt và những cái cười gượng gạo. Em nói thật đấy, em biết thật đấy, em mún điên lên, mún hét lên - đã từng khóc rất to, khóc cả buổi chiều hôm ấy rồi em sống vô hốn mãi cho đến bây giờ, em ko còn mún yêu ai nữa.

" Tình vẫn trong em như ngày mới quen , tình vẫn biết ghen biết bùn những đêm. Người mãi nơi đâu ko về với nhau......
Đêm từng đêm em ngồi khóc, bao năm yêu nhau nay tàn theo khói mờ......."

_Em biết em ngốc đến mức nào khi cứ ngồi chờ, em biết là ko hề có một chút hy vọng nào nhưng em vẫn cứ nuôi mãi những cái kỉ niệm ấy ko chịu buông.

_Em biết mình rất ngu khi suốt ngày cứ tìm về mãi những nơi mình đã đi qua, suốt ngày cứ thờ thẩn, chờ đợi ước gì mình về được với nhau. Em biết mình sống khép kín quá khi em tự cho bản thân mình ko còn yêu ai , chỉ sống với những bức hình, những ly coffee và những bản nhạc nhắc em nhớ đến anh.

_ Em biết là trái tim nó ko cho phép em được wên, được đánh mất hình ảnh này để tránh tổn thương cho em và cho chính những ai muốn wen biết em sau này, em sẽ im lặng, em sẽ sống để đợi, để tự vui thú - bùn phiền 1 mình. Ko thích đùa giỡn trên tình cảm của người khác và cũng ko mún gầy dựng 1 niềm tin khác nơi 1 con người khác.

Vì em biết..........................................em vẫn còn yêu như ngày đầu......................!
Friday March 14, 2008 - 03:17am (KST) Permanent Link | 0 Comments
Có đôi khi................
Có đôi khi, đứng lặng yên giữa dòng người qua lại ... Tự dưng, chân muốn bước đi mà lòng thì lại muốn đứng yên thôi ...
Có đôi khi, ngồi nghe 1 bài hát sao thấy giống như họ đang nói về mình ... sao lại dở dang , sao lại cay đắng quá ...

Có đôi khi, thèm cảm giác bình yên… yên lặng trong lòng mình… nhưng không phải người ta muốn gì cũng đạt được ...

Có đôi khi, muốn nhìn vào sự thật… nhưng lai sợ sự thật đó làm mình đau đớn …

Có đôi khi, nhớ tha thiết một người… rồi đau lòng vì biết chắc người đó không nhớ mình …

Có lời hứa, của người khác mà mình rất nhớ… nhưng biết chắc người ta sẽ không bao giờ thực hiện…

Có những lúc, muốn khóc những giọt nước mắt hạnh phúc … nhưng nước mắt toàn chất chứa khổ đau ...

Có đôi khi, muốn quên đi 1 người ... nhưng hok thể quên được ...

Có đôi khi, giật mình nhìn lại ... hok còn ai ở bên ...

Có đôi khi ... nhưng ...

------------------------------------------------


Sự thực là ..... cuộc sống vẫn vậy .....

Sự thực là ..... cuộc sống vẫn thế .....

Sự thực là ..... tôi vẫn đau .....

Sự thực là ..... tôi vẫn buồn .....

Sự thực là ..... tôi vẫn khóc .....

Sự thực là ..... " những đêm chờ ngày mới ..." .....

Sự thực là ..... " những cơn đau vẫn ùa đến ..." .....

Sự thực là ..... vẫn mãi là sự thực .....

Thursday March 13, 2008 - 04:21pm (KST) Permanent Link | 0 Comments
........Bong toi^' va` anh' sang'...........[ Bóng tối ]...
........Bong toi^' va` anh' sang'........
...[ Bóng tối ]...

... bao trùm hạnh phúc và buồn tủi ...

... bao trùm cả nước mắt và nụ cười ...

Uh... nó sợ [ Bóng tối ] !

... Nó sợ khy mỗi đêm về ...

... chỷ biết nín thở ... và cảm nhận ...

[ Bóng tối ] ... kéo theo [Cô đơn]

[Cô đơn] ... kéo theo [Hiện tại]

[ Hiện tại ] ... kéo theo [Quá khứ]

[Quá khứ] ... kéo theo [Nước mắt]

Đêm đêm ... nỗi sợ hãi ngày càng lớn dần trong 1 tâm hồn nhỏ nhoi và yếu đuối ...

... Nó muốn nhắm mắt lại ... và chỳm sâu vào giấc ngủ ...

Nhưng khy nhắm mắt lại ... [ Bóng tối ] dường như càng thít chặt ... càng bám đuổi ...

... Hoang mang ...

... Lo lắng ...

... Run sợ ...

... Bắt đầu suy nghĩ ... nước mắt ứa ra ... Nó bất chợt nhận ra rằng nó rất [ Cô đơn ] ...

...Nó bất động trong 1 cảm giác tê tái...

Nó bất lực ...

... Nó kiệt sức ...

... chết ngất trong nỗi sợ hãi ...

1 ngày trôi wa !

... mệt mỏi với những rắc rối triền miên ...

Nó vẫn cười đó ... vẫn vui vẻ đó ... vẫn sống rất tích cực ...

... Nhưng từ bên trong con người thật... nó vẫn luôn tự hỏi : Liệu [ Ánh sáng ] hay [ Bóng tối ] mới thực sự là kẻ thù của nó.....
............bun` vi sao lai bun..........
buồn................buồn mà chả hiểu sao...................mình buốn đến vậy

thời gian cứ trôi đi.......................24h nhanh lắm..................mà chả có j` mới mẻ

ừh!1 tuần 7 ngày ...................ngày nào cũng giống nhau

ngày nào cũng thế............................cố lắm ...............cố lắm

cố để hôm nay .................không giống hôm qua

để hôm nay.................. vui hơn................ko còn như hôm qua.........như quá khứ buồn

thế mà..................đâu có khác j`

vẫn buồn....................... mà không biết................ sao mình buồn

vì sao nhỉ................đi tìm nó thui..............cái làm mình ................... buồn bấy lâu nay

nhưng ......................mình không đủ can đảm................ đi tìm nó

vì...................nó ngay gần mình

mình không biết ....................... nó gần mình đến vậy

hay là ............................ mình không có dũng khí

để....................để...................c ông nhận rằng

nó ........................... quá gần mình

và................mình đang .................lừa ..............chính bản thân mình sao

thực tế đau buồn đó.............vậy là................mình .........tìm ra rồi

nhưng hình như........................tìm ra nó ............... mình còn bùn hơn

gấp nhiều................. nhiều................ lần

nhiều lắm.............khóc ...................chỉ còn biết khóc

vậy thui

khóc ...........và buồn...............mãi mãi

mãi mãi

hi vọng............hi vọng .........1 ngày

mình tìm được.................niềm vui...........1 ai đó

làm mình..................cười vui vẻ .....................thật sự

sẽ nhanh thui..................thật nhanh mà

vì mình sẽ ...................cố quên

quên đi ...............niềm đau đó.............vì

nó làm .....................đau bao lâu nay

buồn ........và...........tốn bao nước mắt

nhưng ..................mình biết .........sẽ khó lắm

thật sự ..................rất khó

vì...............................có người nói...............1 phút để yêu

1 đời để nhớ...................1 tháng để đợi

1 năm để chờ...............và...............cả đời để....................quên

nhưng............... mình mãnh mẽ mà

cười lên nào để vơi bớt nỗi buồn

Bình luận nhanh(Có 0 bình luận)

Gửi lời bình

Các bài viết trước:

 - met

Xem blog