Một tay làm chẳng nên non
Bốn tay chụm lại nên sòng tiến lên
********o0o***********
Thằng cho vay là thằng dại.
Thằng trả lại là thằng ngu!
********o0o***********
Trên đời gì rẻ bằng xôi.
Anh đây chẳng tiếc mời em ăn cùng.
Giờ đây em đã ăn rồi.
2 ngàn em nhớ trả giùm cho anh!
********o0o***********
Mập thì đẹp,
Ốm thì dễ thương,
Lòi xương thì dễ mến.
********o0o***********
Gọt xoài đừng để xoài chua!!
Chọn bạn đừng để bạn cua bồ mình.
********o0o***********
Thân em như giếng giữa đàng.
Người khôn rửa cẳng , người phàm rửa chân!
********o0o***********
Tình yo như cái bánh tiêu ...
Ăn dzô thì mún, thiếu điều ói ra.
yo em hổng dám nói ra.
Để dành trong bụng cho ra từ từ.
********o0o***********
Trên trời mây trắng như bông.
Ở giữa cánh đồng mông trắng như mây.
********o0o***********
Mẹ ơi con mún có chồng.
Con ơi.... mẹ cũng một lòng như con.
********o0o***********
Râu tôm nấu với ruột bầu.
Chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon.
Chỉ tội cho cái thằng con.
Đứng ngoài chầu chực biết ngon là gì.
********o0o***********
Gió mùa thu anh ru em ngủ.
Em ngủ rui`......anh cạy tủ anh đi!!!!
********o0o***********
Sông Cầu nc chảy lơ thơ.
Có đôi trai, gái ngồi hơ... quần đùi.
********o0o***********
Con nhà tông ko giống lông .....đỡ giống khỉ.
********o0o***********
Gần mực thì đen gần đèn thì.......cháy.
********o0o***********
Bầu ơi thương lấy bí cùng ,
Mai sau có lúc... nấu chung một nồi.
********o0o***********
Má ơi đừng gả con xa.
Chim kêu vượn hú biết đâu mà lần.
Má ơi đừng gả con gần.
Con qua xúc gạo nhiều lần má la.
********o0o***********
Thò tay mà ngắt cọng ngò, thương em đứt ruột ăn tô phở bò .........thì hết ngay .
********o0o***********
Thuận vợ thuận chồng ......con đông mệt quá .
********o0o***********
Cá ko ăn muối cá ươn.
Chồng cãi lại vợ ra đường bơm xe.
********o0o***********
Có công mài sắt có ngày...... chai tay .
********o0o***********
Kiến tha lâu cũng có ngày .... mỏi cẳng.
********o0o***********
Môi hở răng ....hô.
********o0o***********
Trèo cao ngã đau ,trèo thấp ngã cũng đau.
********o0o***********
Hôm qua anh đến nhà em.
Ra về mới nhớ để quên 5000
Anh quay trở lại vội vàng.
Em còn ngồi đó, 5000 ...mất tiêu
Buồn ko Em
Buồn ko em những đêm anh xa vắng
Trăng đầu mùa ko ai ngắm cùng em
Buồn ko em khi mưa rơi bên thềm
Gỏ từng nhịp khơi điệu ru tình ái
Buồn ko em khi tình mình ngang trái
Mộng ban đầu ví như bọt bèo tan
Buồn ko em khi nhắc đến dở dang
Lở làng rồi em ơi buồn chi nửa ....
Nhớ em !
Nỗi nhớ em qua thời gian cộng lại
Ta trừ đi những giây phút giận hờn
Hạnh phúc ấy ta nhân hoài nhân mãi
Ta chia đều cho tất cả nghe em !
Đêm nhớ em anh làm đường tiệm cận
Em đẹp lên mấy bậc lũy thừa
Anh khai căn cả cơn nắng cơn mưa
Em đừng tính nguyên hàm của những điều anh viết
Trái tim anh dù phân hoạch bất kì hay đặc biệt,
Nỗi nhớ cuối cùng cũng hội tụ về em
Bao công thức anh dùng giải toán đêm đêm
Tình yêum em là công thức L'Hospital quý báu
Để anh lấy đạo hàm của đôi mắt em nhìn anh đau đáu
Với nỗi nhớ chúng mình : hai vô cùng lớn tương đương
Em ghen hờn với con số yo thương
Thư em đến anh phải dùng Liasko từ điển
nc mắt em anh phải dùng Taylor khai triển
Để em cười anh buộc mình giới hạn đến bằng ko
Và khi chúng mình khảo sát cuộc đời và dựng đồ thị thành công
Là nỗi nhớ khôn cùng khả vi trong mọi khoảng
Dù thời gian bên nhau liên hoàn hay gián đoạn
Ta vẫn ấm lòng nhờ liên phân số em ơi
Anh với em trong ma trận cuộc đời
Xin đừng để hạng của nó bằng ko em nhé
Dù kiếp nhân sinh tuần hoàn hay chẵn, lẻ
Thì tình yo đôi ta : một song ánh vĩnh hằng.
Em nói yo tôi biết mấy lần
Dù nghe trong tiếng lạnh phân vân
Lòng em đôi lúc dường chân thật
Lúc lại thờ ơ chẳng kịp gần!
Cố dúi vào lòng một giấc mơ
Tôi yo ngây dại tự bao giờ
Tung tăng dệt mộng, đan mơ ước
Nhẹ đến bên em những bước chờ.
Nhưng chỉ là yo để thế thôi.
Hôm nay em lại đến bên người
Lời yo em nói thêm lần nữa
Có phải như là nói với tôi?
Tôi chuốc tôi say, say cả mộng
Say trong say giả, ngỡ chân thành
Rượu lòng chưa cạn, lòng đã cạn
Hồn nuối kẽ hồn, lệ ngấn quanh.
Em nhớ chăng em đường hồi đó
Biển chạy dài theo nhịp bước chân em
Đi trên cát
Tay trong tay
Miên man nghĩ
Sóng vô tình làm nỗi nhớ dài thêm.
Em có còn qua đường hồi đó
Lời yo , lời hò hẹn, đã tan chưa?
Hay còn vương ngọt nơi đầu lưỡi
Trong buổi hoàng hôn lúc chuyển mùa.
Căn nhà nhỏ lưng đồi như mơ ước
Còn cài then như cài cửa vào tim
Anh bối rối làm rơi một kỷ niệm
Giữa đêm mưa qua lại ngẩn ngơ tìm.
Cầu Trần Phú chiều nay còn gó lạnh
Để sương tràn ướt đẫm cả vần thơ
Lòng khẽ trách đường về sao quá ngắn
Chưa kịp tròn dù chỉ một giấc mơ.
Trong những lúc ta nhìn đêm tiều tụy,
Qua lớp sương cằn cỗi quá tuổi đời,
Ta chợt thoáng nghĩ về em bên ấy,
Có như đêm quay quắt nhớ một người.
Cuộc tình ta rơi dần theo thác đổ,
Cuốn niềm tin chìm tận đáy vô cùng,
Dẫu có kêu gào vào đêm bất tận,
Cũng vội vàng tan loãng giữa ko trung.
Ở bên góc niềm đau đang ngự trị,
Đã bao lần ta bó chặt vết thương,
Mà hình như tâm linh còn mê muội,
Mãi phiêu du vào khói lửa vô thường.
Rồi ta sẽ như đêm sâu huyền hoặc,
Đem bóng đen che khuất hết muộn phiền,
Nếu có lỡ em lạc vào dĩ vãng,
Còn chăng là những khoảnh khắc bình yên.