******
- Ah! phải rồi sao chị ra công viên sớm thế??? Định chạy bộ để giảm béo à? - Hắn thắc mắc.
- Giảm béo cái đầu cậu á!!! tui ko tìm thấy cái khách sạn chết tiệt kia nên mới phải ngủ ở đây.
- Chẳng phải chị đang ngồi ngay dưới nó đấy thôi
- ngay dưới nó???
Nó ngạc nhiên từ từ ngước đầu nhìn lên trời. Quỷ thần ơi! một cái khách sạn to tổ chảng đang lơ lửng bay.
- Trời ơi!!...Khác sạn... bay được à???? làm sao mà lên trên đó được??!!! mà thôi bỏ đi, cậu mau dẫn tôi đến cái nơi thầm định j` j` đó mau. tôi ko thể chịu đựngt hêm 1 phút giây nào ở cái nơi quái quỷ này nữa
- thôi được rồi! để tôi dẫn chị đi.
********
- sao rồi bà chị? Xấu xa quá nên phải ở lại địa ngục phải ko? - Hắn lại xuất hiện, cái vẻ mặt hớn hở của hắn nhue thể đang trêu ngươi nó vậy.nó ngước đôi mắt đãm lệ lên nhìn hắn, cái nhìn mới buồn làm sao, cái nhìn như thể 1 nhất dao sắc bén đâm sâu vào trái tim hắn, làm cho trái tim hắn đau nhói. Trước đay cho dù hắn có trêu trọc thế nào thì nó cũng ko hề nhìn hắn với ánh mắt đó , cái nhìn cảu nó làm cho nụ cười trên môi hắn vụt tắt.- chị sao vậy? - hắn lên tiếng- ko sao cả! - nó nói cộc lốc, quay mặt đi chỗ #, cố giấu đi những giọt nước mắt đau khổ- Chị ko được lên thiên đàng phải ko? Tôi hiểu, thật ra nơi đó ko phải ai cũng đến được, đó là một nơi chỉ có những người thật sự trong trắng mới có thể lên đựoc. - hắn ngồi xuống ghế và an ủi nó. - Thôi chị đừng buồn nữa, buồn bã cũng chẳng làm được j`, tôi nghĩ...- ko phải vậy!! -Nó cắt ngang.- vậy tại sao chị lại buồn vậy? họ đã nói j` với chị vậy?
**************
- họ bảo tôi vẫn chưa chết! Họ cho tôi 2 ngày chuẩn bị, sau đó sẽ đưa tôi về .
- Vậy thì tốt quá rồi, Ko phải chết nữa thì chị phải vui lên chứ!!
- Nhưng tôi ko muốn về nhà. - Nó thổn thức
- Chị thật là kì lạ, lúc mới xuống đay thì nằng nặc đòi về, đến khi được về thì lại đòi ở lại. Bộ chị khùng à?
- Mặc xác tôi!!! Mắc mớ j` cậu, sao cậu cứ nhiều chuyện như con gái vậy, im lặng 1 chút thì cậu sẽ chết hay sao? - nó hét toáng lên, vẻ mặt đầy tức giận.
Dùng tay quệt giọt nước mắt đang lăn dài, nó lại ngồi xuống ghế. nó im lặng, hắn lặng im, chưa bao giờ sự yên lặng giữa hắn và nó lại đáng sợ đến vậy. hắn nhìn nó với anh mắt buồn rầu, dường như hắn đang định nói cái j` đó nhưng hắn khựnglại khi bắt gặp những giọt nước mắt đau khổ của nó. hắn ngồi xích lại, ôm nó vào lòng. nó cứ khóc, những giọt nứoc mắt cứ lăn dài trên má, nó khóc, khóc cho đến kho nó chìm vào giấc ngủ, lịm đi trên vòng tay ấm áp của hắn.
**********
Ánh nắng sớm le lói chiếu qua chiếc rèm cửa màu xanh. Nó cố gượng dậy, lướt đôi mắt đã sưng vù vì khóc khắp gian phòng. Đang ngơ ngắc thì nó giật bắn mình vì tiếng nói phát ra từ bên cạnh:- tỉnh dậy rồi hả cô bé??? - Một cô gái mặc đồ cô hầu đang mỉm cười với nó.
******
- Ơ! chị...chị...- Đừng sợ! chị hok làm j` em đâu - Chị là ...là ai??? - nó cố gượng dậy- ah! Chị là Thái Anh, chị là người quản lí ở đây- Ở đây??? - Nó ngạc nhiên đưa mắt nhìn khắp gian phòng. Đây là bệnh viện ah`??- Em quên rồi ah? đây là địa ngục, em chết rồi, em còn nhớ ko?Nó thừ người ra, rồi bất chợp nhớ lại tất cả những việc đã xảy ra trước đó, nó cảm thấy đau nhói từ sâu thẳm trong tim, trái tim nó đau như có hàng ngàn con dao đâm xuyên. Rồi nó cảm thấy ân hận vì mình đã tự tử. Chưa bao h nó cảm thấy nhớ mọi người như lúc này, nó thấy nhớ tiếng gọi của mẹ, nhớ mỗi bữa sáng mà mẹ vẫn thường hay nấu. Nhớ đến những người bạn của nó, nhớ con bạn thân quậy như quỷ sứ, nhớ đến những người bạn vẫn hay vậy quanh nó. nó cảm thấy thật ấm áp khi nhớ lại quá khứ, rồi nó lại cảm thấy đau, thấy buồn, thấy cô đơn khi phát hiện ra rằng....- Em sao vậy? Thái Anh lên tiếng. Sao ko nói j` hết - Thái Anh tiếp- Ơ...Àh ...em ko sao, chỉ là em đang nhớ lại một số chuyện trước đây thôi. Thái Anh mỉm cười: " yên tâm đi cô bé, rồi em sẽ sớm được về nhà thôi". về nhà? Phải rồi, mình chưa chết, họ sẽ đưa mình về nhà. " Em tỉnh là tốt rồi, thôi em nghỉ đi, chị sẽ chuẩn bị bữa sáng cho em. khi nào em khỏe hơn thì chị sẽ đưa em về nhà" Thái Anh mỉm cười an ủi nó . Chị nhẹ nhàng đỡ nó nằm xuống giường rồi bước ra khỏi phòng để lại nó một mình tr0ng căn phòng rộng thênh thang."Họ sẽ đưa mình về nhà? Ko được mình ko muốn về, mình ko thể ở đây được, mình phải đi khỏi đây". nó bật dậy khỏi giường, nhẹ nhàng bước ra cửa giống như một tên đạo chích. Bỗng nhiên có một bàn tay giơ ra trước mặt nó. "Cô định đi đâu vậy??". Trứoc mặt nó lúc này là một người mặc đồ đen thui, trùm cái áo kín đầu đang đứng lù lù ngay trước mặt nó."Quỷ ư? ko lẽ...ôi trời ơi có khi nào nó sẽ ăn thịt mình ko nhỉ?" Nó lùi lại, cố gắng tránh xa , nó cứ lùi lại cho đến khi chạm vào bức tường. Nó muốn hét lên nhưng lại ko thể, cổ họng nó ngẹn đắng, toàn thân bất động. Hắn bước đến bên cạnh nó, ngay lúc này đây nó cảm thấy những giọt nước mắt nóng hổi đang lăn trên má, toàn thân nó run lên. Thế rồi hắn giơ giơ hai tay lên...- Xin đừng, làm ơn... đừng... đừng ăn thịt tôi!! nó nắc lên từng hồi- Cô đã ra ma rồi mà vẫn sợ ma ah`???- hắn mở mũ ra Hả! giọng nói này, khuôn mặt này, thì ...thì ra... ********* THE END *********