Trần Trung Thành

Lưu   Bỏ

Nằm trên giường bệnh mỗi khi mở mắt ra đều thấy anh ở bên, em ấm áp vô cùng, yêu anh nhiều

Lưu   Bỏ

nangthuytinh1111

Lưu   Bỏ

nangthuytinh1111

Tham gia

28/01/2008

Sinh nhật

11/11/1984

Giới tính

Nữ

Lượt thăm

8,614

Hoạt động

Ảnh của bạn

Chưa có album

photo
photo
photo
photo
photo
photo
photo
photo
photo
photo
photo
photo

Xem toàn bộ

Hiển thị từ 1 đến 12 trong tổng số 30

<< < 1 2 3 > >>

Video của nangthuytinh1111

Đã đăng 19 video trong chuyên mục  

Gửi video

Hiển thị từ 1 đến 19 trong tổng số 19

<< < 1 > >>

Blog

Entry sau khi bị ốm

Viết lúc 21 giờ 49 phút ngày 2 tháng 12 năm 2008

Hôm nay mình nằm trên giường vậy là tròn 4 ngày. Lâu lắm rồi không ốm nặng như thế, lần này ốm đến nỗi mê man biết gì kèm theo đau mắt và đau răng. Mình nằm trên giường không biết trời đất nó ngang dọc ra làm sao nữa.

 

Có lẽ đây một phần do thời tiết một phần do thời gian vừa qua mình làm việc cũng hơi quá sức nên lúc ốm là ốm nặng. Nằm trong chăn mà người mình lúc nào cũng run bần bật, mà tại sao ốm lần này rất buồn cười, cứ đến tối người lạnh toát như băng, ban ngày lại nóng như lửa.

 

Mình cứ đến tối thì lại mừng là hôm sau thế nào cũng được đi làm, thì đến ban ngày chân đi k vững, mấy lần ra khỏi giường toàn bị ngã. Nằm trên giường ngủ một cách mê mệt, toàn mơ những giấc mơ không liên kết và đứt đoạn. Mình cứ nằm như thế suốt 3 ngày, thông thường đến 4h rưỡi chiều là tỉnh, lại cố gắng lên mạng làm việc, làm được một lúc lại gục xuống không thể chịu nổi nữa.

 

Kèm theo khoảng thời gian này mình bị đau răng không thể ăn được nữa, toàn húp cháo, đúng là nhiều cái đen đủi quá đi.

 

Nằm nhà nhớ anh yêu vô cùng, em luôn luôn nhìn thấy anh trong những giấc mơ của em, lúc nào cũng nhớ lại hình bóng anh đứng đằng xa nhìn em trong đau đớn, khuôn mặt anh đầy sự thông cảm và động viên.

 

Mọi người đều nhận ra là từ khi có anh đến đứng bên cạnh, dù em vẫn phải chịu đau đớn nhưng em cười nhiều hơn rất nhiều. Tay em chỉ muốn với ra cầm tay anh mà bác sỹ không cho phép.

 

Có lúc anh đứng cuối giường em,em cố gắng vươn chân xuống chỉ để chạm được một ngón chân vào chân anh, như vậy đủ hạnh phúc lắm rồi.

 

Hạnh phúc vì có anh ở bên em trong những khi em khổ sở nhất. 2 năm tới em không được xinh lắm đâu, em đeo niềng vào rồi mà. Anh chịu khó nhé, chịu khó chờ em tu thành chính quả em thành tiên thì tiên vẫn là của anh mà hi hi

Bình luận nhanh(Có 1 bình luận)

Gửi lời bình

Các bài viết trước:

Xem blog