Mẹ:là người mà đứa con nào trên đời này cũng yêu quí.Nhưng con lại ghét mẹ.lúc nào mẹ cũng sắp đặt cho con,lúc nào mẹ cũng bắt con học.Hồi trước,con nói sẽ thi một cái gì đó liên quan đến nghệ thuật,mẹ cấm con,mẹ không tin vào con,mẹ mắng con nhiều,con ghét mẹ.Mẹ àh!Mẹ đừng bắt con làm theo ý mẹ nữa,đừng bắt con học tiếng anh cũng đừng bắt con học kế toán,con chán lăm rồi.Lúc nào con cũng thấy chán.
Bố:Khi mẹ mắng,bố luôn là người bênh con,con chỉ yêu bố hơn mẹ một chút thôi.Bố chẳng bao h` giữ lời hứa với con.Sao bố cứ hẹn đi hẹn lại thế,không làm được thì thôi,đừng có hứa nữa.Mà lần sau con cũng chẳng tin bố nữa.Không tin bố nữa.
Bà:Lúc nào gặp ,bà cũng cho cháu thật nhiếu tiền.Bà có biết đấy chỉ là vật chất.Ai cũng coi trọng cái đấy thì phải nhưng cháu không thích.Lần sau cháu chẳng nhận tiền của bà nữa.Cháu chỉ cần những lúc cháu bị mẹ mắng bà sẽ nói chuyện với cháu.Đi chơi với cháu.Thế thôi bà nhé!
Bạn bè:Nhiều thật đấy.Nhưng không thích chơi với những đứa đấy nữa rồi.Bọn ấy chỉ cần vật chất mà thôi.Tớ rất quí Trâu,tớ thích xem Trâu nhảy,lúc nào biết Trâu diễn,tớ gọi điện chúc cho Trâu diễn tốt,nhưng tớ cảm thấy Tình bạn bây h` chẳng còn,chắc Trâu bận đúng không nhưng h` tớ cũng ghét Trâu rồi.Còn những ai là bạn bè nữa,thật hay đùa đây.