Cuối cùng thì .........!!!
Vậy là anh ra đi thật sao , sao anh ra đi vội vàng . Để tình ta giờ chót lỡ làng , để con tim em giờ nát tan...



Hỏi...hỏi thế gian tình ái là chi , kỷ niệm có được để làm gì??? Và rồi người cũng bước đi , bỏ quên hết bao nhiêu tháng ngày , tay nắm tay... kề vai chung lối...cùng bước bên nhau thật đắm say .
Ngày đầu tiên...ngày đầu tiên gặp anh , là 1 đêm trời lạnh ...với chiếc áo mong manh , anh đã cho em 1 cữ chỉ ...1 ánh mắt thật quá trong xanh
. Trời lạnh...trời lạnh nhưng lòng người không lạnh , trong con tim em giờ đã tạnh , và đã có 1 người như anh che chở cho em trong cuộc đời cô quạnh .Em cứ tưởng mình thật hạnh phúc , em cứ tưởng mình được iu thương từng chút...từng chút , vậy mà sao thật quá đột ngột...anh đã ra đi bỏ lại 1 người , anh đã bỏ sau lưng 1 nụ cười , không có em bằng 1/10 người ta đã không thèm đếm sỉa đến 1 con tim đã iu anh quá thiết tha.........