Lưu   Bỏ

Lưu   Bỏ

latdatdangyeu

Lưu   Bỏ

Tham gia

20/05/2008

Sinh nhật

02/05/1992

Giới tính

Nữ

Lượt thăm

1,835

Hoạt động

Ảnh của bạn

Chưa có album

Xem toàn bộ

Hiển thị từ 1 đến 12 trong tổng số 20

<< < 1 2 > >>

Video của latdatdangyeu

Đã đăng 15 video trong chuyên mục  

Gửi video

Hiển thị từ 1 đến 15 trong tổng số 15

<< < 1 > >>

Blog

bo me to la giang vien

Viết lúc 7 giờ 27 phút ngày 23 tháng 10 năm 2008

Bố tớ có một biệt tài là giảng bài cho trình độ nào cũng cực kỳ dễ hiểu. Khi tớ còn bé thì nhớ không rõ lắm, chỉ nhớ mẹ dạy đánh vần, tập viết. Nhưng khi đi học cấp 2 trở lên thì bố kèm cặp rất tận tình. Dù bài khó hiểu đến mấy, bao giờ bố cũng dùng được ngôn ngữ phù hợp để giải thích. Sau này mỗi lần ngồi bên cạnh xem bố tớ giảng bài cho thằng em út vẫn thấy rất là thú vị. Chỉ cần đọc qua một lần bố tớ biết ngay phải giảng thế nào, rằng là phải vẽ đoạn thẳng như vậy cho dễ hiểu, chứ không đặt cái này là x, cái này là y, vì nó đã học đến đâu. Đôi khi tớ tự hỏi, bao nhiêu năm đi dạy học cho các anh chị cấp 4 (cao đẳng và đại học), làm sao mà bố tớ vẫn còn nhớ cách giảng bài khác nhau cho từng cấp, thậm chí là từng lớp như thế.

Có lần hình như tớ có nói với bố là có thầy mắng học sinh là ngu, bố tớ bảo: "Bố chưa bao giờ nói học sinh bố là ngu hay dốt, vì người ta có không biết thì mới đến học với mình". Tớ nhớ mãi điều ấy, nhất là khi có người nhờ mình giải thích điều gì đấy. Làm người thầy trước tiên phải biết tôn trọng và hiểu học sinh mình. Vì thái độ đó, bố chưa bao giờ làm tớ cảm thấy xẩu hổ khi phải hỏi về vấn đề gì, dù nó có ngớ ngẩn đến đâu. Có bao nhiêu người thầy làm được như thế?

Bố tớ rất được học sinh quý, trước hết là về chuyên môn. Tớ có thể tự hào rằng dù bằng cấp của bố tớ không được cao như những người khác do không có thời gian đi học, nhưng không ai dám nhìn bố tớ bằng con mắt khinh khi, nếu không muốn nói là phải nể trọng. Các anh chị học sinh quý bố tớ còn vì tính tình thoải mái. Các bạn cứ đến xem bố tớ trò chuyện "bia bọt" với học sinh mình trong ngày 20/11 là biết. Các anh chị ấy còn quý bố tớ vì bố tớ rất "bình dân", nhiều khi bố tớ làm cả nhà phì cười vì tính "thật thà" của mình. Có lần mẹ tớ nhận ĐT của học sinh bố tớ gọi "em nghe nói thầy bị ... hóc xương ốm nên hỏi thăm". Mẹ tớ giật mình "Ai bảo em thế?", người ấy trả lời "Thầy bảo ạ". Ôi trời ơi, sau đấy cả nhà tớ cứ cười rũ rượi bảo sao mà bố thật thà thế.

Đến giờ dù ba đứa con có vẻ chẳng đứa nào muốn làm nhà giáo, bố tớ vẫn không ngừng khuyến khích và hy vọng chí ít sẽ có một đứa ... đổi ý. Hồi bé, mỗi lần đi dạy bố đều đưa tớ theo, bố giảng bài còn tớ vơ vẩn cầm phấn viết lên bàn giáo viên. Chắc bố cũng hy vọng mình theo nghề Sư phạm. Oái ăm thay đến phút chót lại đầu quân vào Ngoại thương. Nhưng mà chị em tớ đã thỏa thuận sẽ cố gắng có một đứa làm giáo viên rồi cho bố vui rồi. Cũng chưa nói được gì, biết đâu một vài năm nữa bố mẹ tớ lại mừng vì con mình cũng yêu nghề hệt như cha mẹ chúng.

Bố mẹ tớ thực sự đã làm cho chị em tớ cảm thấy yêu và tự hào về nghề nhà giáo rất nhiều. Tớ rất tự hào về bố mẹ.

Bình luận nhanh(Có 1 bình luận)

Gửi lời bình

Các bài viết trước:

Xem blog