Em yêu anh điều đó dĩ nhiên rồi!
Ngày tìm anh mây tím cuối chân trời, nên có lẽ mùa thu đừng đến nữa. Trong giông bão tim một lần hóa lửa, em
một lần xưng tội với mình thôi.
Với cỏ cây xao xác một thời, con gió cuốn cánh diều rơi cuối bãi.
Hạnh phúc đến khi ai còn bé dại, mây trắng trời, khôn lớn trắng bàn tay.
Trong thì thầm hơi gió thổi heo may, anh chợt đến trong đời không hẹn truớc.
Bông cúc trắng mặt trời thu phiêu bạt. Anh yêu em điều đó dĩ nhiên rồi!
Số phận chát chua, số phận ngọt ngào, em đã nếm trong tận cùng cái khát.
Em đã xây những lâu đài trên cát, vỡ tan tành hạnh phúc vẫn từng mong. Em đã trông bảy sắc cầu vồng, rơi trên đất trong chiều không nắng, tuổi lá bay theo lịch trình năm tháng. Anh yêu em điều đó dĩ nhiên rồi!
Hoàng hôn rơi như vết mực giữa đời. anh giăng luới cho lòng em vấp ngã. Trăm cái tát của đời nay lãnh đủ, mưa một mùa, nuớc mắt mấy mươi năm.
Thắp một niềm tín mộ nhắc tên anh, em đốt lửa suốt một đời đom đóm. Đêm đen thẫm những ngôi nhà cửa đóng, đến bao giờ đêm mới tàn vơi.
Anh yêu..........
em yêu anh điều đó dĩ nhiên rồi!