jo_sun_ruyl

Lưu   Bỏ

jo_sun_ruyl

Lưu   Bỏ

Thành viên clan sa cơ (§¶«)

Lưu   Bỏ

Tham gia

31/07/2008

Sinh nhật

23/08/1988

Giới tính

Nữ

Lượt thăm

218

Hoạt động

Ảnh của bạn

Chưa có album

Xem toàn bộ

Hiển thị từ 1 đến 12 trong tổng số 15

<< < 1 2 > >>

Video của jo_sun_ruyl

Đã đăng 6 video trong chuyên mục  

Gửi video

Hiển thị từ 1 đến 6 trong tổng số 6

<< < 1 > >>

Blog

Hãy buộc một dải duy băng màu vàng lên cây sồi già

Viết lúc 22 giờ 49 phút ngày 7 tháng 8 năm 2008

Nước Mỹ năm 1972. Tại một tỉnh miền núi xa xôi, trong một thị trấn nhỏ vô danh, có một chàng trai vừa bị kết án tù. Cảnh sát đã chứng minh được tội trạng của anh và ba năm là một thời gian đủ để a sửa chữa những sai lầm. Nhưng Mary, người vợ sắp cưới của chàng trai vẫn ko thẻ tin được a ta phạm tội. Ngày mở phiên tòa, mặc cho chàng trai ko ngưng way về phía sau tìm kiếm, cô vẫn bặt tăm.

Trước khi lên chiếc xe dành cho các tù nhân, chàng trai nhờ bạn gửi cho Marry một bức thư rùi bước đi ngay. Anh không kịp nhìn thấy cô đang đứng khuất phía sau, vừa khóc vừanắm chặt tờ giấy với những dòng ngắn ngủi: "A biết rằng a không xứng đáng với tình yêu của e. A cũng ko dám hi vọng e còn yêu a sau những chuyện này. Nhưng nếu e tha thứ cho a, hãy buộc một dải duy băng vàng lên cây sồi già duy nhất của thị trấn vào ngày a trở về. Nếu ko nhìn thấy dải duy băng , a sẽ ra đi mãi mãi và không bao giờquấy giầy e nữa".

Trong suốt 3 năm ngồi tù, dù a có mong mỏi tin tức của Marry đến mấy thì cô vẫn bặt tin. Năm đầu tiên a tự nhủ rằng có thể cô ấy vẫn chưa wen được việc chồng sắp cưới của mình là một người phạm tội. Năm thứ 2, chàng trai nhờ người hỏi thăm tin tức thì chỉ biết được rằng cô ấy đã đi xa, xa lắm ko biết khi nào mới way trở về. Đến những tháng cuối cùng trong tù, a ko còn nghĩ gì đến dải duy băng vàng nữa, hi vọng cô gái a yêu vẫn chờ đợi a lại càng ko. Đến ngày ra tù chàng traiquyết định đón xe buýt đi thẳn ra thành phố chứ ko đi lại phía quảng trường nữa.

Nhưng rồi một chuyến, hai chuyến xe đã dừng rồi lại chạy tiếp mà chàng trai vẫn chừ ko đón. Ngay cả khi chuyến xe cuối cùng đi qua,a cũng chỉ lặng yên đứng nhìn. Và như có một sức mạnh thôi thúc bước chân chàng đi về phía quảng trường. Lý trí bảo a đi hướng ngược lại nhưng tình yêu trong a vẫn bắt a hướng về phía trước.

Rồi 30 phút sau, những người trong thị trấn đều ngạc nhiên khi thấy một chàng trai òa khóc dưới tán sồi vàng rực rỡ bởi hàng trăm dải duy băng. Mọi người ko hề pít rằng, đằng sau mỗi dải duy băng là một tình yêu thủy chung thực sự...................................................................

Bình luận nhanh(Có 2 bình luận)

Gửi lời bình

Các bài viết trước:

Xem blog