Thèm mưa! Thèm một trận mưa xối xả để gạt đi hết những buồn bực, xóa hết những tâm sự buồn và khìn khìn trong trái tim nó...
Thèm những giọt nước mát tê, ngai ngái mùi không khí nồng ngợp, táp nhẹ lên mặt, lên cánh tay, lên tâm hồn đang cần được tưới mát...
Khoảng trời xa tít cuối tầm nhìn đỏ quạch một màu. Gắt gỏng hun mây thành những đám khói đỏ, tía, tím - những gam mầu nặng nề, ì trệ.
Sấm chớp bắt đầu ngùng ngoằng. Trời tối sầm, thu mình lại, hư hao vắt những giọt nước trĩu nặng tuôn xuống.
Mưa mạnh và vội vã...

Cuộc đời và mưa...
***
2 tuổi
Ngày mưa trong veo.
Mỗi khi mưa là chỉ thích khí nhảy bành bạch vào vũng nước mưa, cho những tia nước bắn tung lên, cù léc vào gan bàn chân nhỏ xíu, trắng hồng của con bé... Tiếng cười giòn tan như những viên pha lê không màu nhấp nhánh...
Nắng óng ánh hôn nhẹ lên mái tóc tơ hung hung của nó...
5 tuổi
Mưa trong mắt nó hằn màu trắng đùng đục của ức nghẹn con trẻ vì bị đánh đau
, quoằn mông do tội nghịch dại làm cả nhà một phen hú vía. Chỉ nhớ hôm đấy bố rất giận, đã đẩy nó ra xa sau cánh cửa gỗ cũ mèm, nhỡ một nhịp bước làm nó chới với, rơi vào màn mưa trắng xóa... Con bé gan lì tợn, không mếu máo, không kêu gào mà chỉ có những tiếng nấc nghẹn...
Những đường cắt của nước sắc lẹm, cứa rát mái đầu trần và lớp áo phin mỏng mẹ nâng niu cắt lại từ chiếc áo của mẹ...cho nó.
7 tuổi
Mẹ đón chị em nó tan trường một buổi chiều mưa mùa hạ. Cơn mưa không báo trước, ào ạt, ghê gớm! Táp vào căn nhà bên đường xin trú, giọng người đàn bà vừa như xua đuổi, vừa như khinh khi: "Đi chỗ khác đi! Thời buổi này ai mà tin được, lừa đảo không chừng!"...
Lòng tự trọng bé nhỏ của con bé 7 tuổi bị trầy xước. Nó chưa biết tới những cảm giác to tát như xót xa hay tủi hổ mà đơn giản lúc ấy, nó thấy thương mẹ vô cùng. Hai chị em nó bé nhỏ nép sau lưng áo mẹ... Guồng quay của những bánh xe thì mỗi lúc hối hả hơn, gấp gáp hơn, để mẹ kịp đưa chị em nó đến một mái hiên đủ rộng, đủ hiền, đủ tình thương bao bọc, dù đơn giản chỉ để trú mưa.
17 tuổi
Những cơn mưa đầu tiên của thời biết khóc vì yêu và khóc vì nhớ... Nhớ hành lang cuối dãy lớp học, mưa đậu nhẹ vai áo, lùa trong tóc rúc rích, lanh chanh, "nói thương cười chào" mãi rồi mà con bé không nín, đành vỗ về và quệt ngang đôi dòng nước mắt cho nó. Lần nào cũng vậy cứ gặp nhau là trời lại mưa, mưa mãi mưa mãi, nó cũng không hiểu vì sao nhưng cũng vì thế mà mỗi lần mưa rơi là lòng nó trĩu nặng. Sẽ quên..rồi sẽ quên...uhm con bé thích mưa, yêu mưa, đùa giỡn cùng mưa,rồi lại hờn giận mưa và có lúc lại ghét mưa nữa. Không biết rồi đây nó có còn đc ngắm mưa hồn nhiên như ngày nào vì giờ đây nó đã lớn thật rồi, nó đã biết ngước mắt nhìn mưa mà rưng rưng hàng mi cho dù đó là vì lí do gì. Nó sẽ bước vào phòng thi trong năm tới, nó sẽ đem theo kí ức về mưa trong cuộc đời...Và rồi những kỉ niệm ấy, nhẹ nhàng gói ghém cùng mưa đem chôn vào miền kí ức. Đẹp và mong manh nhưng không bao giờ tan ra như những hạt mưa năm ấy. Tạm biệt...Mưa...Tí tách...Rào rào...Mưa tầm tã...
