Đôi khi ngồi một mình, em lại tự hỏi lòng vì sao em nhớ anh nhiều đến vậy...
Tự hỏi, tự trả lời, để rồi em nhận ra rằng,
mình sẽ còn nhớ anh rất nhiều... và rất lâu...
Em nhớ chàng trai hiền lành nói rất nhanh,
và đi hay cúi đầu. Bạn bè bảo anh là người khó gần.
Chỉ em biết, anh của em không hề khó gần
(và tất nhiên, nếu đã thân thì anh cũng không phải là người ít nói).
Nếu chịu khó làm bạn ngồi bên anh, sẽ được nghe bao câu chuyện thú vị. . .