Hãy cố gắng tìm kiếm những điều tốt đẹp trong cuộc sống. Hãy trông lên những đám mây ngũ sắc trên đầu chứ đừng nhìn đất đen dưới vệ đường. Cuộc sống không ban ơn cho ta mà chính ta sẽ ban tặng cho cuộc sống những món quà từ những hành động và suy nghĩ tích cực của mình. Hãy bắt đầu ngày hôm nay từ ngay giây phút này. Bởi vì cuộc sống đã là một niềm vui, một món quà vĩ đại nhất mà tạo hóa ban tặng cho bạn. Xin chúc những điều tốt đẹp đó đến với cuộc sống của bạn ! Quay Lai

Lưu   Bỏ

BLOG BUỒN

Lưu   Bỏ

chiakhoavang

Lưu   Bỏ

Tham gia

10/02/2008

Sinh nhật

19/02/1991

Giới tính

Nữ

Lượt thăm

6,789

Hoạt động

Ảnh của bạn

Chưa có album

Xem toàn bộ

Hiển thị từ 1 đến 12 trong tổng số 92

<< < 1 2 3 4 5 6 7 8 > >>

Video của chiakhoavang

Đã đăng 2 video trong chuyên mục  

Gửi video

Hiển thị từ 1 đến 2 trong tổng số 2

<< < 1 > >>

Blog

Tho ve thay

Viết lúc 15 giờ 33 phút ngày 13 tháng 11 năm 2008

Tạ Lỗi

Cô - như cơn gió mùa Thu
Em - như lá vàng thoát cội
Cô ơi....! sao cô cứ vội
Xô vào em 1 thoáng lại.. bay xa....
Ngày qua.....ngày qua......ngày qua....
Lá vàng em , đã héo quá lâu rồi
Từ bài Toán của đầu giờ
Thờ ơ bài Ngữ Pháp
Tờ nháp của bài Văn
Chút nhọc nhằn trong môn Hóa

Và trong em những ngày tranh giỏi khá
Em chôn vào thơ ấu...thấm tim em....
Thì cô ơi...! giờ đây có ấm êm
Em ôm mãi cho lòng thêm kiêu hãnh!
Giờ trông cô...... thêm hao gầy mỏng mảnh
Thoát phong trần gột lãnh những ngày mưa
Hôm thăm cô như sống lại ngày xưa
Khi cúp tiết đổ thừa : " Em có bệnh "
Cô phân vân giữa giảng đường yên tịnh
Phạt sao đành khi trò bệnh thế kia
Em trông cô....chợt.....nước mắt đầm đìa
Ôm cô khiến cả giảng đường xao động !!!
Trời bao la...
Đất mênh mông....
Biển rông.....
Đến bao giờ thôi hết mộng phù du?
Lời cô như....
nghe vang vãng tiếng ru
Em thiu ngủ khi cô còn đang giảng
Giờ đây em trách ngày xưa lơ đảng
Cũng muộn mang..
Vì dĩ vãng....
hở cô?....?
Bởi ngày xưa em còn quá hồ đồ...!
Này em phải xin 2 từ Tha Thứ
Dầu trong em
chỉ là.....
nơi quá khứ !
Những tưởng rằng mới ứ buổi hôm qua
Lòng mong cô thuở ấy hãy thứ tha
Em biết lỗi...
Nhưng mong là tái phạm

Nhưng..... Cơ hội chẳng còn
Em - Cô - Giảng Đường
Nay xa thẳm......
Sẽ chẳng bao giơ....
Huyền Thoại nhẫm lại lần 2

Đứng chơ vơ ôm nước mắt mặn lòng
Rêu phong phủ lên nỗi buồn nhân thế
Cam hóa đá trút khổ đau xuống bể
Còn lấy gì để khóc nỗi niềm xưa...


BÀI THƠ TẶNG THẦY

Chân tình,nhiệt huyết ấy thầy tôi
Vất vả bao năm nghiệp trồng người
Cặm cụi đêm ngày trông em trẻ
Mong đem hạnh phúc đến cho đời

Bao nhiêu năm đứng trên bục giảng
Cùng bạn đường phấn trắng bảng đen
Thầy mãi vẫn đưa đò trầm lặng
Mỗi chuyến đò mỗi lứa chúng em

Tâm tính thầy rất đỗi trang nghiêm
Nhưng lắm khi cũng rất dịu hiền
Thầy:người giáo,người cha, người bạn
Dạy:ngoại ngữ lẫn kinh nghiệm riêng

Cảm ơn thầy dạy em lẽ phải
Những điều hay trong sáng thơ ngây
Cảm ơn thầy cho em tất cả
Thầy cho em cuộc sống muôn màu

Nay cầm bút vò đầu suy nghĩ
Viết bài thơ dâng tặng lên thầy
Những vần thơ ngượng ngạo thơ ngây
Nhưng chan chứa tình người thầy dạy

Công ơn thầy nặng tựa biển sâu
Em dẫu viết muôn lời khó tả
Em dẫu biết nhưng em vẫn viết
Bởi lòng em luôn nhớ đến thầy

Bàn Tay Của Cô

Có một miền đất rất xa
Nơi bàn tay cô để lại
Bàn tay ngọt ngào hoa trái
Thành phố trên trang sách em

Cô ngồi soạn bài đêm đêm
Lung linh ánh đèn tỏa sáng
Mỗi ngày đứng trên bục giảng
Dắt em từng bước vào đời

Xôn xao âm thanh đất trời
Trên bàn tay cô đã dắt
Bàn tay lặng thầm dìu dắt
Cho em cả một bầu trời

 

Dấu Xưa

Con trở về giở lại hành trang kỷ niệm
Thấy lòng mình hổ thẹn biết bao
Đã mấy lần mùa lá gọi lao xao
Con mãi bước vẫn chưa lần tìm lại
Những "dấu xưa" một thời thơ dại
Những hồn nhiên như lá giao mùa...
Con - ba mươi và cuộc sống tranh đua
Thèm níu được thời gian con mười bảy...

Thầy còn nhớ bao bài thơ đã viết
Cho mỗi lần một thế hệ đi qua
Bao tâm huyết một đời chẳng phôi pha
Bao bụi phấn đã nhuốm màu mái tóc
Ba năm ấy chỉ đong bằng một khắc
Xoè bàn tay khẽ chạm - kỷ niệm rơi

Lời Của Thầy

Rồi các em một ngày sẽ lớn
Sẽ bay xa đến tận cùng trời
Có bao giờ nhớ lại các em ơi
Mái trường xưa một thời em đã sống

Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng
Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao
Thuở học về cái nắng xôn xao
Lòng thơm nguyên như mùi mực mới

Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới
Thầy trò mình cũng có lúc chia xa
Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha
Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ

Một lời khuyên biết thế nào cho đủ
Các em mang theo mỗi bước hành trình
Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên:
Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá...

Rồi các em mỗi người đi mỗi ngả
Chim tung trời bay bổng cánh thanh niên
Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền
Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ

Cô ơi!

Rời mái trường thân yêu
Bao năm rồi cô nhỉ?
Trong em luôn đọng lại
Lời dạy bảo của cô

Ngày ấy vào mùa thu
Bước chân em rộn rã...
Cô không lời từ giã
Xa trường tự lúc nào

Em ngỡ như chiêm bao
Cô về đâu, chẳng biết?
Vẫn vang lời tha thiết
Từ giọng cô dịu hiền

Thời gian bước triền miên
Cô chưa lần quay lại
Chúng em nhớ cô mãi
Mong thấy cô trở về

Lúc xưa cô vỗ về...
Nay chúng em khôn lớn
Ngày rời trường gần đến
Bao giờ gặp lại cô?!

Con Với Thầy

Con với thầy
Người dưng nước lã
Con với thầy
Khác nhau thế hệ

Đã nhiều lần tôi tự hỏi mình
Mười mấy ngàn ngày không gặp lại
Những thầy giáo dạy tôi ngày thơ dại
Vẫn bên tôi dằng dặc hành trình

Vẫn theo tôi những lời động viên
Mỗi khi tôi lầm lỡ
Vẫn theo tôi những lời nhắc nhở
Mỗi khi tôi tìm được vinh quang...

Qua buồn vui, qua những thăng trầm
Câu trả lời sáng lên lấp lánh
Với tôi thầy ký thác
Thầy gửi tôi khát vọng người cha

Đường vẫn dài và xa
Thầy giáo cũ đón tôi từng bước!
Từng bước một tôi bước
Với kỷ niệm thầy tôi...
Thầy Và Chuyến Đò Xưa

Lặng xuôi năm tháng êm trôi
Con đò kể chuyện một thời rất xưa
Rằng người chèo chống đón đưa
Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

Bay lên tựa những cánh diều
Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
Rời xa bến nước quên tên
Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười

Giọt sương rơi mặn bên đời
Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
Mắt thầy mòn mỏi xa trông
Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian


 

 

Ơn Thầy

Viên phấn nào trên tay
Thầy dạy em học chữ
Bụi phấn nào bay bay
Vương tóc thầy trắng xóa

Bao mùa thu đi qua
Thầy xưa nay đã già
Khai trí em thêm sáng
Cho cây đời nở hoa

Từng lời giảng yêu thương
Bao lớp trẻ xa trường
Gói hành trang thêm nặng
Nghĩa tình thầy vấn vương

Mai lớn khôn nên người
Khi nào em quên được?
Công ơn người đi trước
Dìu dắt chúng em theo.

Con Nhớ Thầy Nhiều!

Con về trường xưa nhớ dáng thầy
Nhớ bài học thầy giảng hôm xưa
Nhớ tóc thầy lẫn với mầu mây
Nhìn bục giảng ngỡ thầy còn đó
Kỷ niệm nào man mác đâu đây
Khi còn trẻ dại con nào biết
Thầy đã dìu dắt con lên người
Cảm ơn thầy - người con yêu quý
Cảm ơn thầy - thầy giáo con yêu
Thầy đem dến tình thương bao la
Không ngại ngần trao cho con tất cả
Lòng thầy mênh mông như biển cả
Ôm chặt con thuyền giữa biển khơi
Con lớn lên từ biển lòng thầy
Con yêu thầy hơn yêu tất cả
Con nhớ thầy, thầy có biết không?

Thầy Cô

Thầy chính là những vì sao thắp sáng
Là đèn đường soi rạng lối em đi
Còn Cô là người mẹ hiền phú quí
Mà trời dành để dậy dỗ chúng em

Mỗi năm chỉ có một lần
Hai mươi, mười một, ngày dành Thầy - Cô
Học trò bao nét điểm tô
Khăn tơ, áo lụa, kéo vô chúc mừng

Trời thu nắng đẹp tưng bừng
Đứa thì hoa huệ, đứa thì cúc xinh
Tung tăng biểu lộ ân tình
Bao ngày mệt nhọc Thầy - Cô dỗ dành

Bây giờ vài phút mỏng manh
Chúng em họp lại, kính Cô, kính Thầy
Ngày vui nhà giáo sum vầy
Mong thầy - cô khỏe, trồng người tiếp sau

Tóc Thầy

Con về thăm lại thầy xưa
Nói sao cho hết cho vừa thầy ơi!
Lòng con quá đỗi bồi hồi
Tóc thầy nay đã bạc rồi còn đâu?

Thời gian chẳng có bao lâu
Mà sao mọi vật ngả màu rêu phong?
Sân trường áo trắng trắng trong
Bây giờ buồn tẻ vắng không bóng người...
Thầy nhìn con, nở nụ cười
Nụ cười héo quá, khác mười năm qua:
"Trường xưa, giờ của người ta
Người ta lấy lại đó mà, con ơi!"
Nỗi buồn trong mắt chưa vơi
Cộng thêm nỗi khổ chốn đời dọc ngang
Nên tóc thầy nối thời gian
Và rồi bạc trắng với ngàn thương đau.

... Hỡi ơi những chuyện u sầu
Xin đừng nhuộm tiếp mái đầu thầy tôi!
Thầy!

(Kính tặng các thầy giáo)

Thầy tôi đó, ngày xưa hình dáng đó
Vẫn uy nghi như lúc gọi trả bài
Nhớ buổi chiều hay những sớm mùa thu
Thầy vui vẻ, đưa tay xoa đầu trẻ

Ôi vui lắm khi thấy thầy còn mạnh khoẻ
Vẫn thanh tao, dáng vẻ giống ngày nào
Thương quý mến, tràn dâng nhiều kỷ niệm

Ngôi trường nhỏ, trách nhiệm thầy còn đó
Dạy chúng con, mai sẽ lớn nên người
Đến nay đây con đã quá ba mươi
Tóc chưa bạc nhưng con đà chững chạc

Kỷ niệm xưa giờ hiện lên dào dạt
Tình thầy trò bát ngát lắm bao la
Trải mấy năm qua, thầy đã đi xa
Nay trở lại, trường xưa đang tu sửa

Lúc thiếu thời, nhớ chăng ngày hai bữa
Con ê a, làm toán, tập viết văn
Thầy dạy chúng con cần phải nhớ rằng
"Học tập tốt, siêng năng, lo chăm chỉ"

Mà giờ đây, ngót phần tư thế kỷ
Đứa thành danh, đứa ẩn sĩ chốn quê
Tết năm nay thầy tôi đã trở về
Vui vẻ quá, tặng người con xin viết
Tình thầy trò càng già, càng thắm thiết
Đạo Khổng Trinh, lưu viết nhớ ơn sâu
Gặp thầy đây, con xin có đôi câu
Chúc thầy đặng: an khương trường đắc thọ


 

Thầy

Sâu thẳm trời xanh
Thầy là mây trắng
Đem lại ước mơ
Tự do, hạnh phúc

Đại dương xa xăm
Thầy là ngọn sóng
Nhấp nhô xào xạc
Xanh biếc một màu

Thầy với bóng đêm
Lại là ngọn nến
Sưởi ấm ước mơ
Tương lai thắp sáng

Trong trái tim tôi
Thầy là mây trắng
Ngọn sóng vút cao
Lung linh ánh nến
Thầy Ơi...!

Mãi mãi bên con tiếng của thầy vang vọng
Đã xa rồi mà con ngỡ hôm qua
Bài giảng thầy như chắp cánh ước mơ
Cho con bay khỏi vùng trời cổ tích

Có những lúc lặng thầm, con ngắm:
Vầng trán thầy đọng lại những nếp nhăn...
Tuổi thơ con như những ánh trăng rằm
Sao thấy được nỗi lòng thầy cùng năm tháng!

Đã đi qua một thời và con đã lớn
Bài học đầu đời con hiểu được thầy cô
Lời giải đáp cho con không còn là ẩn số
Mà cả tấm lòng thầy quảng đại bao la.

Ở nơi xa theo hương bay của gió
Con gởi lòng mình thương kính đến thầy yêu

Thầy

Ngôi trường cũ nơi thị trấn cổ
Và bầy chim xanh trên cành vông đồng
Thầy giáo già nhịp cây thướt gỗ
"Tiên học lễ, hậu học văn..."

Nếp tường cũ đã lâu không quét lại
Ai buộc lên nhành lựu gãy chéo khăn
Thềm giếng rêu in dấu thầy trượt nga
Chúng con buồn
Quả lựu rưng rưng

Con đường mới giờ chảng còn dấu tích
Vũng lầy xưa nước đọng chắn ngang
Phong phanh, thầy ngược chiều mưa gió
Bắt cầu dừa cho chúng con sang

Ba mươi năm
Bầy chim xanh vồng đồng đã bay muôn nẻo
Chúng con từ tay thầy đi khắp thế gian
Vũng lầy nào cũng nhắc thầm cây cầu dừa nhân hậu
Gặp tráo trở càng thương quả lựa chín vàng

Thầy ơi
Cánh đồng tháng mười lụt lội
Chậm muộn con về dâng một nén nhang
Nhịp thướt tập nắgt câu của thầy chợt vang trong ký ức
Nhịp thướt dạy chúng con đối thoại với cuộc đời từ buổi học đầu tiên

Thầy

Ngôi trường cũ nơi thị trấn cổ
Và bầy chim xanh trên cành vông đồng
Thầy giáo già nhịp cây thướt gỗ
"Tiên học lễ, hậu học văn..."

Nếp tường cũ đã lâu không quét lại
Ai buộc lên nhành lựu gãy chéo khăn
Thềm giếng rêu in dấu thầy trượt nga
Chúng con buồn
Quả lựu rưng rưng

Con đường mới giờ chảng còn dấu tích
Vũng lầy xưa nước đọng chắn ngang
Phong phanh, thầy ngược chiều mưa gió
Bắt cầu dừa cho chúng con sang

Ba mươi năm
Bầy chim xanh vồng đồng đã bay muôn nẻo
Chúng con từ tay thầy đi khắp thế gian
Vũng lầy nào cũng nhắc thầm cây cầu dừa nhân hậu
Gặp tráo trở càng thương quả lựa chín vàng

Thầy ơi
Cánh đồng tháng mười lụt lội
Chậm muộn con về dâng một nén nhang
Nhịp thướt tập nắgt câu của thầy chợt vang trong ký ức
Nhịp thướt dạy chúng con đối thoại với cuộc đời từ buổi học đầu tiên

Thầy

Ngôi trường cũ nơi thị trấn cổ
Và bầy chim xanh trên cành vông đồng
Thầy giáo già nhịp cây thướt gỗ
"Tiên học lễ, hậu học văn..."

Nếp tường cũ đã lâu không quét lại
Ai buộc lên nhành lựu gãy chéo khăn
Thềm giếng rêu in dấu thầy trượt nga
Chúng con buồn
Quả lựu rưng rưng

Con đường mới giờ chảng còn dấu tích
Vũng lầy xưa nước đọng chắn ngang
Phong phanh, thầy ngược chiều mưa gió
Bắt cầu dừa cho chúng con sang

Ba mươi năm
Bầy chim xanh vồng đồng đã bay muôn nẻo
Chúng con từ tay thầy đi khắp thế gian
Vũng lầy nào cũng nhắc thầm cây cầu dừa nhân hậu
Gặp tráo trở càng thương quả lựa chín vàng

Thầy ơi
Cánh đồng tháng mười lụt lội
Chậm muộn con về dâng một nén nhang
Nhịp thướt tập nắgt câu của thầy chợt vang trong ký ức
Nhịp thướt dạy chúng con đối thoại với cuộc đời từ buổi học đầu tiên

Đời sống vợ chồng

Thứ năm, 30/10/2008, 7:29(GMT+7)

 

Ám ảnh vì bị vợ bạo hành

Đi đâu về muộn 5 phút là anh Việt (30 tuổi, Hà Nội) đã bị vợ tra hỏi, xem điện thoại. Một lần đi công tác anh được cô bạn gái tặng chiếc càvat, về nhà chị bắt anh ngồi trước mặt cắt vụn thành từng mảnh.

 
 

Tất cả cũng chỉ vì một lần chị nhìn thấy anh có hành động chăm sóc với một cô gái khác. Anh đã giải thích hết nước hết cái với vợ rằng đó chỉ là bạn, nhưng chị không tin. Chị bắt đầu kiểm soát anh: đi đâu, làm gì, ai gọi điện thoại đến, đọc tin nhắn...

Anh đã hạn chế những mối quan hệ có thể làm cho vợ nghi ngờ. Nhưng vẫn không ăn thua, anh luôn cảm thấy mệt mỏi, nhưng lại không biết làm thế nào để thoát khỏi tình trạng này. Ly dị thì anh không muốn vì còn yêu chị, không muốn làm chị khổ. Vì thế mà anh chấp nhận cái "ách" kiểm soát này.

Theo thạc sĩ tâm lý Lưu Thị Lịch, thuộc Công ty cổ phần thâm vấn, nghiên cứu và tâm lý học cuộc sống (SHARE), 101 Giang Văn Minh, Hà Nội, trường hợp của anh Việt cũng được coi là bạo hành gia đình, dù hành động của vợ anh xuất phát từ việc yêu chồng, muốn giữ chồng. Chị bị ám ảnh bởi việc chồng có hành động chăm sóc một cô gái khác ngoài mình. Ham muốn sở hữu người khác của chị quá lớn, chị không muốn chia sẻ với bất kỳ ai. Nhưng chị không biết rằng chính hành động mà chỉ tưởng là yêu đó đang mang lại gánh nặng về tinh thần cho chồng.

Trường hợp của anh Việt không phải là hiếm gặp. Có anh thì bị vợ kiểm soát về kinh tế như anh Thành (Hà Nam).

Vợ anh là người tay hòm chìa khóa trong nhà. Tháng nào anh lĩnh lưỡng về, chị đều lấy sạch với lý do là phải chi bao nhiêu thứ trong gia đình: tiền ăn, tiền điện, tiền học thêm cho con... Lúc nào chị cũng kêu thiếu tiền, nhưng anh thấy tháng nào chị cũng cùng bạn bè đi shop khuân về một đống quần áo hợp thời trang. Còn anh mỗi ngày chị nhét vào ví 100.000 đồng gồm tiền ăn, tiền xăng xe, uống nước...

Anh thấy ngột ngạt, mất tự do vì những lúc muốn cùng bạn bè đi nhậu lại phải ngửa tay xin tiền vợ, "mà rõ ràng đó là tiền mình kiếm được". Đã có lần anh Thành nghĩ đến chuyện ly dị, nhưng vẫn còn thương con nên anh cũng không nói năng gì.

Thạc sĩ Lịch cho biết, chính vì từ xưa đến nay mọi người vẫn quan niệm người vợ được giao vai trò là "tay hòm chìa khóa", vì thế việc vợ giữ tiền của chồng cũng là bình thường. Nhưng nếu lạm dụng quá vai trò này sẽ trở thành một hành vi bạo hành.

Trước kia mọi người vẫn quan niệm rằng cứ đánh nhau gây thương tích mới là bạo hành, và chỉ có người phụ nữ mới là nạn nhân. Nhưng thực ra phái mạnh cũng có thể bị phái yếu bạo hành nhưng không phải bằng bạo lực, mà đó có thể là sự kiểm soát kinh tế, cấm vận tình dục, hành hạ tinh thần...

Nguyên nhân có thể do người vợ có xu hướng thích tấn công người khác, nhưng người chồng lại không phản ứng gì hoặc phản ứng yếu ớt thì đó là môi trường thuận lợi phát triển xu hướng này.

Ngoài ra khi trong gia đình phụ nữ là người có quyền lực hơn, làm ra nhiều tiền hơn thì lẽ dĩ nhiên họ càng muốn chứng tỏ quyền năng của mình, bằng việc lấn áp chồng. Đó thường là những phụ nữ có cá tính mạnh mẽ.

Một số người lại thích sự sở hữu, không muốn chia sẻ với ai. Vì thế khi xuất hiện một người thứ 3 dù thực tế đó chỉ là mối quan hệ bạn bè, họ cũng cảm thấy không an toàn. Bị ám ảnh sợ mất chồng, nên họ muốn kiểm soát chồng chặt chẽ.

Thạc sĩ Lịch cũng cho biết, vợ yêu chồng muốn giữ chồng là chuyện đương nhiên. Nhưng chị em cũng không nên quá lạm dụng. Bởi vì không chỉ người chồng thấy ngột ngạt mà chính người vợ cũng sẽ cảm thấy mệt mỏi. Dù là vợ chồng, nhưng mỗi người vẫn sẽ có những góc riêng tư mà người kia không nên can thiệp quá sâu, và cần được tôn trọng.

Theo VnExpress


Bình luận nhanh(Có 0 bình luận)

Gửi lời bình

Các bài viết trước:

Xem blog