Khi nó còn hạnh phúc, anh luôn chia sẻ niềm hạnh phúc ấy với nó, anh là 1 người bạn, 1 người thân, thân hơn mọi người thân khác. Khi nó đang dần dần mất hết niềm tin yêu và hy vọng, anh đến với nó thật dịu dàng, ân cần an ủi động viên và lắng nghe nó nói.
Anh như ngọn nến lung linh soi đường nên nó không còn bị đau vì vấp ngã, anh như ngọn gió trong lành làm dịu mát tâm hồn sau những đau thương.
Có rất nhiều lí do mà nó không được phép yêu anh, nhưng bây giờ nó lại yêu anh bằng chính những lí do ấy. Nó, 1 người con gái không may mắn trong tình yêu. Anh, 1 chàng trai đa tài, đào hoa, luôn mang đến niềm vui cho mọi người nhưng trong lòng luôn an chứa 1 niềm cô đơn sâu lắng. Anh luôn ao ước có 1 gia đình 3 người, nhưng anh nói ước mơ mãi chi là mơ ước vì anh không tin vào ngày mai. Anh thường nói rằng ngày mai đối với anh không bao giờ đến.
Có 1 lần nó buồn, khóc thật nhiều và cảm thấy xung quanh không còn ai yêu thương nó nữa. Vẫn là anh đó ngọt ngào và ấm áp, an ủi vỗ về nó. Anh nói đùa với nó rằng trong trái tim anh có rất nhiều ngăn, mỗi một ngăn có 1 bí mật ki diệu và có cả 1 "viện dưỡng lão" trong đó, khi nào buồn nó cứ vô trong đó mặc sức tung tăng.
Thế rồi chỉ 1 lần dạo bước mà nó đã lỡ bước không tìm được lối ra. Nó cố loay hoay tìm kiếm, nhưng càng cố gắng thì nó càng kiệt sức, dường như có 1 sức mạnh vô hình nào đó làm chùn bước chân nó. Bây giờ nó lại muốn ở lại nơi trái tim ấy, xây dựng lên 1 ngôi nhà để dựng thêm những niềm tin và những hi vọng trong ngôi nhà ấy. Nó sẽ đốt 1 ngọn nến lung linh để sưởi ấm anh trong những lúc anh cảm thấy cô đơn. Nó sẽ để thêm 1 chiếc quạt nhỏ để làm dịu mát anh những lúc anh không vui trong công việc. Thêm 1 chiếc nệm xinh xắn để anh ngả lưng vói 1 giấc ngủ dài không có suy tư. Cuối cùng nó mong được ở lại trong căn nhà ấy, để cùng anh bước qua những tháng ngày gian nan hay êm ấm, buồn hay vui, thất bại hay hạnh phúc... Tất cả nó muốn chia sẻ cùng anh. Xin 1 lần được làm ngày mai của anh, anh nha...
...mít ướt...