Xin loi?...... nhung~ ngUoi` baN. ma` đa~ ben^ canh. Nam nhUng~ lUc' vUi va` nhUng~ lUc' bUn` nhUng chinh' nAm đa~ danh' mat' mOi. thu' Nam thay' minh` đa~ thay' đOi~ ....thay dOi~ rat' rat' rat' nhieu` ....Nam cUng~ kO bik' minh` nEn lam` j` nUa~ ...........................nhUng ma` bay jo` Nam chi? mUon' bUoc' them 1 bUoc' nUa~ tren^ Đuong` đOi` nay` vi` vay. Nam xin lOi~ cac' ban. xin lOi~ nguoi` ma` minh` đa~ tUng` iu .....iu rat' nhieu` .....nhUng tai. Nam .... trang ...a`.....Nam...hiu~ ma` Nam xin lOi~ T..........sr.sr.sr.sr.... chi~ mOng T cO' the~ ha thU' chOa Nam .....va` ..Nam chUt' T hOc. tOt' na` ..... kiem' đc. ngUoi` ma` iu thUongT wUan taM. T nhIu`. hOn Nam....... Nam chi? mOng zay. thOi neu' so' kiep' kO chOa tUi. minh` iu lam` ngUoi` iu thi` Nam xin T ..... chUng' Ta se~ mai~ mai~ la` Ban(Frend)tOt' nha...........
Có món quà mà anh luôn nhìn thấy, những nụ cười cùng em đến mỗi ngày.
Cuối con đường bình minh lên có em đứng chờ. Thế nhưng nay thì không.
Có món quà tựa trăng sao nhỏ bé. Thế nhưng lại dường như quá ngọt ngào.
Những ân cần và quan tâm những lúc vui buồn mà ngày qua em dành cho anh.
Đến lúc không thấy vòng tay em êm đềm.
Đến lúc anh nhớ những âm thanh quen thuộc.
Điều hạnh phúc ấy sao thật vô giá.
Nhưng anh vô tình đánh mất một tình yêu.
Có lúc vô thức gọi tên em trên đường.
Có lúc anh cứ kiếm đâu những kỷ niệm.
Rồi chợt nhận ra quanh mình trống vắng.
Yêu thương ngày xưa dễ đâu tìm lại.
Chuc' mOi. ngUoi` cO' 1 nam that. may man'.....