3+2=5,5 giác quan của mình luôn nhớ về bạn ;4+3=7,7 ngày mình luôn nghĩ về bạn ;5+7=12,12 tháng mình mơ về bạn ;nhưng 99+1=100,một trăm năm mình cần một người bạn ngọt ngào như bạn...ko có từ nào đẹp đẽ như từ bạn yêu,và ko người nào tuyệt vời như bạn
Hẳn ai đọc xong những dòng này đều có những cảm giác nâng nâng,tôi cũng ko ngoại trừ 
Hôm nay là buổi tập trung mà tôi mong đợi nhất ,tôi mong được gặpquang cảnh sân trường củatôi,mong được gặp bạn bè,thầy cô.Nhưng mong được gặp nhất vẫn là người ấy của tôi.Vừa đặt chân xuống sân trường làtôi đã phải rò quét mọi nơi xem Mạnh ở đâu rồi mới có thể an tâm ngồi nói chuyện vói bọn bạn được.
Nhìn nó hôm nay quá đẹp trai(mà hôm nào trông nó chẳng đệp trai hotboy của khối mà lại ).Chỉ mong nó nhìn mình dù chỉ là cái liếc mắt,một nụ cười hay mộy cái gật đầu tôi đều sẵn sàng chấp nhận.
Muốn ra gặp bác để hỏi về cái giấy khen thì lại gặp nó ở đó thế là cơ hội đã đến rồi ,nhìn nó nhưng nó ko dám nhìn lại nhát quá nhỉ (lúc người ta ở đó thì ko thèm nhìn,đến lúc người ta đi ra chỗ khác lại ngó nghiêng )Lúc nhìn vào mắt nó có một sức thu hút kỳ lạ cứ như là bị thôi miên ấy,nó khiến người ko thể nào làm việc khác được.Thế là cô Thoa gọi ra đo quần áo (ôi sao cô lại vào đúng lúc này hỏng hết chuyện của em rồi hu hu...bắt đền cô đấy)May quần áo mà nó cứ nghểng cổ để nhìn mình ngượng chét đi được(thế mà mình cứ tưởng nó ko để ý đến mình)
CẢM ƠN MÀY NHIỀU LẮM MẠNH À,VÀ THÍCH MÀY CŨNG NHIỀU NỮA