Tạm biệt em...
Tạm biệt em! Lời cuối tạm biệt em.
Mai anh đến một miền xa lạ,
Miền đất đen, u buồn, tĩnh mịch,
Chỉ có vào, nhưng chẳng có ra
Giờ phút cuối anh còn nhớ đến,
Phút giây này anh nhớ về em,
Người yêu nhỏ có tâm hồn nhỏ,
Người anh yêu, yêu nhất đời anh
Anh yêu em không gì chối cãi.
Suốt đời này chỉ mỗi mình em.
Lời anh hứa, anh thề xưa đó,
Dù thác cùng, anh mãi không quên…
Giờ đến lúc sau cùng li biệt,
Anh lúc này chỉ nhớ mình em,
Người cho anh bao niềm thương hận,
Không chỉ yêu, nỗi hận còn vương…
Anh nhớ sao lời nói yêu thương,
Giọng ngọt ngào em từng nói nhỏ,
Kề sát tai, em từng nói đó:
“Yêu anh hoài, chỉ mãi anh thôi!”
Anh thương sao bao lời nói nhỏ,
Lời yêu thương em tỏ cùng anh.
Anh tin yêu như chưa từng tin tưởng,
Anh nguyện rằng mãi chẳng lìa xa...
Nhưng phận anh phải rằng đen bạc?
Lời bạc tình cũng vẫn từ em,
Nghĩa thủy chung sao không còn nữa?
Để lòng anh nhuốm lệ sầu đau…
Không yêu nữa xin người thẳng thắn,
Cớ sao người lại dối lòng ta,
Buông ra lời rỗng tếch yêu đương,
Làm ta lầm tưởng tình yêu hẵng còn.
Đến khi anh đã hiểu ra:
Khi tình là dối, khi lời là gian,
Hỡi em ôi! Đau đớn nào cùng?
Sao em nỡ vậy, cho lòng anh đau…
Đã bao lần anh đành chấp nhận:
Tha lỗi lầm em đối cùng anh.
Nhưng mỗi lần, một lần gian dối,
Giờ chỉ còn lừa dối từ em…
Anh đau lắm… không từ diễn tả,
Chỉ biết đành… chấp nhận mà thôi.
Nhưng tình anh là tình chân thật,
Biết làm vui, cũng biết làm đau.
Mất tình yêu, thêm điều phản bội,
Bao nhiêu rồi giả dối từ em?
Nước mắt rơi đến hồi phải cạn,
Cuộc đời này đến lúc ra đi…
Còn chi nữa trên đời luyến tiếc,
Khi tình yêu bỗng chốc vụt tan.
Tim anh đau vì người gian dối,
Không được yêu, tâm hủy xác phàm...
Anh chẳng muốn đi về nơi ấy,
Nhưng giờ đây, chuyện thế đã rồi.
Thân anh nay đã suy tàn,
Vì tình yêu đó: bao điều dối gian...
Anh đã hận em, ơi người yêu nhỏ!
Hận vì sao: nỡ dối lừa anh.
Để lòng anh phải tan phải nát,
Để đời anh phải đến chừng đây...
Nhưng em ơi, người yêu anh hỡi!
Anh yêu em, thật sự yêu em...
Anh hận em? Hận để làm chi?
Cho lòng thêm chút cay nồng đớn đau?
Chẳng cần nữa, chẳng cần sân hận,
Chỉ cần yêu, mãi chỉ cần yêu,
Dù cho yêu không lời đáp lại,
Dù cho sầu vương khắp lòng anh.
Anh chẳng trách người yêu bé nhỏ
Vì phúc riêng chẳng nghĩ cùng anh,
Vì thơ dại bao điều chưa hiểu
Anh không hề trách cứ gì em...
Nhưng xin nhớ anh còn yêu lắm!
Một người yêu bé nhỏ còn đây,
Còn nơi đây, tận lòng sâu anh đó
Biết thuở nào mới dứt tình đau...
Hẹn rằng mãi kiếp về sau,
Anh, em gặp lại thỏa tình yêu thương
Kiếp này chẳng có nợ tình,
Thôi đành để mặc cho lòng chứa chan
Anh ra đi, chỉ đây: lời từ biệt
Cả đời này, chẳng gặp nữa em ơi...
Anh gởi em vạn lời chúc phúc
Đã đến rồi! Đã đến lúc anh đi...
Chào tạm biệt người yêu bé nhỏ
Vạn kiếp sầu, anh xin mãi yêu em
Xin yêu em bằng tình chân thật
Dù lòng anh chỉ biết sầu đau... (*) 
( AI DOC CẠ' NAY` DUNG` KHOC' NHA...THAY' HAY NEN BUFF LEN CHO PA`KON DOC )
Nếu em là giọt nước mắt của anh , em sẽ rơi xuống để được chạm bờ môi anh . Nhưng nếu anh là giọt nước mắt của em , thì em sẽ không bao giờ khóc vì em không muốn mất anh .
« »Çøñ« » ¯|¯¡m« » £m« » ||LµØn« » ¯|N|_hø« » ¯A¯nh« »