Em mơ thấy anh,thấy anh chạy thật vội vàng, đôi mắt đỏ hoe dường như anh sắp khóc....hay...anh đang khóc?Anh Thành ơi! Em muốn gọi tên anh, muốn chạy lại ôm chầm lấy anh, muốn anh ngừng lại để nhìn thấy em đang đứng đây,nhìn anh ,cười với anh.....Nhưng, anh ơi! Em ko...ko thể....Em biết mình yêu thương anh vô vàn, em cũng biết anh ko thể sống tiếp những ngày vui vẻ nếu thiếu em.Em biết.....!
Và anh tìm em, tìm cả trong giấc mơ anh cũng đi tìm.Anh gọi điện em cúp máy, anh viết thư em ko đọc, anh gọi tên em em cố tình ko nghe thấy......Em trốn tránh anh, xa anh chỉ vì anh quá yêu thương em mà thôi, chỉ vì anh hỏi em " lấy anh em nhé!", " về với anh em nhé!"- trong khi em mới tròn 17.Chỉ có vậy và em xa anh vì những ước vọng chưa hoàn tất của em thôi.Tất nhiên anh ko hiểu và ko thể hiểu.
Anh ơi! Làm sao em có thể ? làm sao có thể ? Làm sao?..........Em chỉ một lần nói yêu anh( thực thì em chỉ mới mến anh thôi), chỉ một lần ngồi bên anh suốt đêm khi anh ốm nặng(trước nay em đều tránh ngồi riếng với anh)chỉ có thế thôi.Anh ko cần uống thuốc, ko cần thầy thuốc cũng khỏe mạnh để ngồi suốt đêm nói chuyện với em.Em ko về (em biết đó là lần cuối chúng ta còn có thể nói chuyện riêng tư),em nói dối anh, bởi em ko muốn làm anh buồn lòng thêm nữa( cũng chỉ tại em mà một người con traiđầy tràn sức tuổi trẻ 20,chân quê chất phát khỏe mạnh chưa từng đau ốmphải ốm liệt dường cả tuần vì quá thương nhớ người yêu).Rồi từ đó em ko còn gặp anh, ko thể gặp anh thêm lần nào nữa.Em sợ, sợ khi gặp anh rồi em ko thể rời xa anh, ko thể quên anh và ko thể nguôi yêu anh....và...em sẽ ko bao giờ xa anh được nữa.
Em hiểu rằng khi em cất bước ra đi thì sẽ ko thể quay trở lại.Dù anh vẫn còn yêu em, vẫn còn chờ đợi em,mong mỏi em trở về.Nhưng...em...cô gái của hư danh - yêu anh là trở ngại đau lòng
"cuối cùng của giấc mơ em muốn nói rằng : em xin lỗi!Tình cảm của chúng ta cũng chỉ như một giấc mơ mà thôi! Anh Thành ơi xin anh đừng kì vọng em sẽ trở lại bên anh, đó là điều ko thể.Tạm biệt anh!"
(chuyện tình cô bạn)