EM VỀ
Em theo mẹ về
lẽo đẽo sau lưng
cố ngoảnh lại nhìn
mắt đã rưng rưng
em theo mẹ về
chiếc áo mỏng manh
gió cuốn tóc thề,
có vẫn an lành?
em theo mẹ về
trăng cao đòi giận
tưởng mãi vai kề
anh đứng chôn chân
em theo mẹ về
sương rơi ướt lắm
bóng đã mờ dần
mắt vẫn đăm đăm!
(con gái cà phê)
Bài viết trước:
CON CẦN BIẾT LÝ DO BA VỀ MUỘN
Bài viết sau:
NHẬT KÝ HOAMI