
[T ình yêu] lại giống một khối pha lê vô định hình và trong suốt,chúng ta có thể nhìn thấu
nhưng có khi cũng vì nó trong suốt...
mà con người không thể biết nó đang tồn tại ở nơi đâu
ở ngóc ngách nào trong tâm hồn mình.
[T ình yêu] là pha lê ....
.... nên càng trân quý thì càng giữ được lâu
nhưng có khi quá nâng niu,thì chỉ một chút sẩy tay,nó sẽ rơi,và vỡ. Và cũng chính những mảnh pha lê đẹp đẽ đó........
sẽ chạm vào con tim
khắc thành những vết đau lặng thầm.................................................
T ình yêu là thế.
[H ạnh phúc] thì giống một loài ảo ảnh,rõ ràng là hiện diện ngay trước mắt
nhưng làm thế nào để chạm tay vào mà nó vẫn không biến mất?!
[H ạnh phúc] rõ ràng là có tồn tại,nhưng có lúc lại dường như chẳng hề hiện hữu
n ó cứ chập chờn hư ảo
n hư thể đ.á.n.h l.ừ.a cảm giác của con người
v à khiến cho cả một đời,chúng ta cứ mải theo đuổi & kiếm tìm
c òn [hạnh phúc] thì cứ chạy trốn & ẩn nấp.
[H ạnh phúc] khó nắm bắt.

[N ỗi cô đơn] là bạn đồng hành của cả [H ạnh phúc],[T ình yêu] và [N ỗi đau].
Nó không chỉ là " bóng đêm u tối " trong tâm hồn,mà là cả một ...
.... " thế giới u tối " ....
Chúng ta ngồi giữa bóng tối và bị cái thế giới ấy bao quanh,chỉ có câm lặng,chỉ có trầm mặc.Thế giới ấy quá tĩnh lặng và cứ ẩn sâu trong tâm can.
Khi con người biết đến.
...[tình yêu]
...[hạnh phúc]
hay là ...[nỗi đau]
thì cũng đã thấy nỗi [c ô đ ơ n] lớn dần lên bên cạnh.
C ô đ ơ n là bạn đồng hành.