:::stOp:::
|
|
|
|
|
Dừng chân.......
Ko phải để nghỉ.... mà chỉ là để... quay lại, và ngoái nhìn... Để rồi sâu thẳm trong trái tim.... luôn in hình bóng người đó... đầy trông ngóng!  Khó có ... thể quên.... Và rồi em như muốn điên lên... Cảm thấy muộn phiền, ko bình yên ... xa cách.... Nhưng nếu đến một ngày... em biết rằng người ấy... đi yêu... người khác....  Lòng em sẽ tan nát... chứ em sẽ chẳng buồn...
Nhưng ...em vẫn hạnh phúc... cầu chúc cho người ta.... Vì tình yêu thật sự anh à.... người ta hạnh phúc... là điều mà ... em muốn.... 
Còn khi yêu, em sẽ ko lùi bước.... Bất chấp mọi sự cản đường.... Dù cho nó có gian khó, dù cho đôi lúc, gục ngã, em muốn mình từ bỏ.... nhưng em luôn có động lực... để giúp em... sức mạnh vượt qua... đó là cái đích mà... em sẽ hạnh phúc bên người em yêu nhất, cũng chính là người nhiều nhất yêu em...  .......................
Dẫu biết rằng tình yêu là mong manh, và chẳng phải ai cũng tìm ra lời giải.... Và ko phải lúc nào, tình yêu cũng lấp lánh như sao, sáng chói và luôn luôn đẹp đẽ.... Tình yêu ko phải lúc nào, cũng đạt tới tột đỉnh của đam mê.... Đôi khi chỉ là... tình yêu bình bình và giản dị... Cái thời gian yêu cuồng dại sẽ qua đi, thì chỉ còn một tình yêu lặng lẽ... Nhưng dù ra sao và ở thời điểm nào, cách yêu có khác nhau biết bao... thì tình yêu vẫn là thứ mà... ở đó.... người ta trao đi nhiều nhất! ......................... Bây giờ.... Người ta học cách sống... lý trí... Để đánh mất đi nhịp đập tim cuồng si.... Và thỉnh thoảng người ta thường quên đi... Bên cạnh lý trí, trái tim luôn tồn tại... một lý lẽ... chẳng có nổi lời giải.... ...................... Sẽ là dối trá nếu như.... Nhớ mà giả vờ như.... ko nhớ! Sẽ là ko thật thà nếu là... Yêu mà ngại phải đợi chờ.... Sẽ là khờ dại nếu một mai... Yêu một người mà luôn luôn sợ hãi.... Sẽ là hèn nếu ghim trái tim mình ở lại.... Ko dám thốt ra... khi đã trót yêu sai... ............................... Ừ thì ai mà chẳng có tương lai, đường đời còn dài, một mai ai biết được.... Tình yêu khác với những điều ước...
Nó đến bất chợt và nhanh chóng ra đi... nếu ko có gì níu lại...
Làm sao biết là ai.... sẽ yêu mình mãi mãi... Và làm sao biết được... mình sẽ mãi mãi yêu ai nếu chỉ nghe theo lời lý trí... hãy tin đi, trái tim ko chỉ sai... hãy nghe theo trái tim dù ngỡ như khờ dại.... ..............................
Ràng buộc là một con đường kỳ diệu! Tình yêu là một sự kỳ diệu đáng yêu.... Thân cây gầy yếu bỗng trở nên mạnh mẽ.... Và tình yêu... thì cũng sẽ mạnh mẽ thế thôi.... Nếu có... bàn tay.... cả hai người vui xới.... Chẳng phải ai... gặp nhau đã yêu nhau nhiều.... chỉ là thích.... bơi đến yêu xa lắm, nhưng người ta tin vào ánh mắt, dập tắt lý trí... để vun xới ... để đạt tới đỉnh cao... để tình yêu lớn lao.... tiếp sức cho hoài bão.... ..............................
Dừng lại để nhìn chặng đường mình đã từng đi wa [...]
Dừng lại để tìm kiếm 1 wá khứ vốn dĩ rất tồi tàn [...]
Dừng lại để nhấc chân lên khỏi nổi đau cũ vô tình dậm phãi [...]
Dừng lại để lục tìm trong ký ức hình bóng của một ai [...]
Dừng lại để lau đi dòng nước mắt đang tuông chảy [...]
Dừng lại để giữ lấy ký ức ngày hôm qua [...]
Dừng lại để biết sai lầm là wá lớn [...]
Dừng lại để mai đây ta gượng dậy bước tiếp [...]
.......
Ngày mai nếu có phải đau buồn...ta xin giữ cho riêng mình niềm hạnh phúc
Ngày mai nếu phải xa 1 người...ta xin giữ cho riêng mình lòng tin
Ngày mai nếu nước mắt phãi rơi....ta xin giữ cho riêng mình chút dũng khí
......
Hôm nay dừng lại để thấy sau một chặng đường đầy dấu chân,đôi lúc bước đi quá vội vã,đôi lúc quá chậm chạp,....dừng lại để Nó biết mình phãi bước tiếp.Bước tiếp hok quá nhanh, cũng không quá chậm,đề Nó sẽ hok lần nào nữa vấp ngã,để Nó sẽ hok lần nào nữa bị bõ lại phía sau.
|
|
Bài viết trước:
[mÃi giẤu tÊn Anh]
Bài viết sau:
♥♥Cỏ bốn lá♥♥