Tôi đang sống ..........
"Cho đến ngày nào, tôi còn nhìn thấy
bầu trời, nghe được âm thanh của cuộc sống, còn cảm nhận nắng rất ấm
hay mưa rất lạnh, còn đọc được chữ, nói được những lời dù là yêu thương
hay cay nghiệt, còn có thể bước đi trên những con đường tráng nhựa xa
tít tắp, khẽ hát theo giai điệu êm đềm của một bài hát yêu thích, còn
lẩm nhẩm bài giảng vừa mới học, bấm điện thoại gọi cho ai đó, lọc cọc
gõ những câu văn cho một entry lan man... thì chừng đó, nghĩa là tôi
còn sống, nghĩa là tôi hạnh phúc. Hạnh phúc ở đâu xa, không thể mua
bằng tiền, vàng hay kim cương mà cần chi phải mua khi hạnh phúc ở trong
tim ta. Khi ta cười, là ta đang hạnh phúc đấy..."
Tôi thích sự chờ đợi, bền bỉ mà tạo nên những điều kỳ diệu. Tôi yêu những tình yêu biết giữ lấy niềm hy vọng và không từ bỏ.
Tôi tuyệt đối không thích kiểu tình yêu mà cả hai đều ngạo mạn trong
thế giới của riêng mình, tự tôn và lấp đầy trái tim chỉ bằng lòng kiêu
hãnh. Để dẫn tới cả việc chấp nhận từ bỏ với câu nói nhàm chán: "Cái gì
là của mình thì sẽ mãi là của mình, còn cái gì không phải, thì hãy
buông tay "
Cái gì là của mình, nếu không giữ chặt, không cố gắng vì nó, vì chính
mình thì đừng bao giờ nói rằng "đó chỉ là của mình". Chỉ là một kiểu sở
hữu độc ác và ngu xuẩn.
Tôi ghét cái kiểu yêu lờ đờ, hời hợt. Được thì tốt mà không được cũng
chả sao. Tôi muốn rằng khi yêu, là được chạm đến nhau sâu sắc và chân
thành. Là bẻ một phần mình ra để lắp vào vừa khít với phần còn lại của
người kia, để cùng xếp bức tranh ghép nhiều mảnh hoàn hảo không phải
chỉ của riêng mình.
Yêu, chỉ đơn giản là từng ngày trở nên mạnh mẽ và khôn lớn với tình yêu
ấy cùng với người mà ta thương yêu bằng cả trái tim mình".
Tôi yêu thích việc kiên nhẫn và dũng cảm theo đuổi điều mình muốn, dù
cho bao nhiêu người bảo rằng, điều đó là vô vọng. Đừng bao giờ ai nói
với tôi "cái gì của mình thì mãi mãi là của mình, còn không phải thì cố
gắng mấy cũng không được". Nói thật, trên đời này, không đơn giản như
thế đâu, chẳng có cái gì đương nhiên là của mình cả. Mọi thứ đều cần sự
cố gắng hết. Chính xác thì, nếu cố gắng, điều ấy có thể trở thành của
mình. Còn không cố gắng thì vĩnh viễn chẳng bao giờ là của mình hết.
Chẳng có cái gì trên trời rơi xuống cả. Never.
Tôi luôn nằm lòng câu nói: "Chưa đi đến cùng, làm sao em biết được điều
đó là vô vọng?" Chưa dám bắt đầu thì làm sao biết được kết thúc. Tôi
nghĩ, cuộc sống này bí ẩn vô hạn. Chẳng có điều gì chắc chắn là mình sẽ
nhận lấy một kết cục tệ hại, hay là một kết quả hạnh phúc. Chưa đi thì
sẽ không bao giờ biết điều gì đợi mình phía trước. Không có gì là tuyệt
đối cơ mà, dù cho cùng là một sự việc, giống nhau 99% thì xảy ra với 99
người y như nhau, với mình, có thể là khác hoàn toàn. Đó chính là cuộc
sống.
Nếu hỏi, tôi yêu thích điều gì nhất ở bản thân thì đó là khả năng tự
hồi phục nhanh chóng đến không ngờ. Tôi thích nhìn cuộc sống bằng những
gam màu tươi sáng và lạc quan. Có những chuyện tưởng chừng quật ngã tôi
nhưng rốt cuộc, tôi vẫn đứng dậy và mỉm cười nhìn cuộc sống của bản
thân mình.
Tôi yêu thích cuộc sống này và trong tôi chứa đựng hy vọng về tương lai
lúc nào cũng đẹp đẽ. Tôi biết, thế giới này chẳng phải lúc nào cũng tốt
đẹp, còn hàng tá, hàng tá những thứ khiến mình đau đớn, buồn bực nhưng
thay vì cứ nhìn mãi vào những điều tệ hại, sao không tự động viên mình
rằng, ngày mai hẳn sẽ khác.
Bởi vì chắc chắn sẽ luôn có những điều tốt đẹp chờ ta ở phía trước,
chắc chắn như thế, chỉ là ta có tin vào điều đó không hay thôi.