Cuộc đời cũng như 1 bản nhạc... Đôi khi
cũng có những khoảng lặng... Trong khoảng lặng đó... Có một con người
đang ngồi 1 mình... Nó đang nhìn lại quá khứ của nó... Nhìn lại con
đường mà nó đã đi qua... Thật khó để dùng 1 từ gì để diễn tả được cái
quá khứ của nó... Một quá khứ mà nó muốn quên đi... "
Nó đã từng có những giây phút sống trong hạnh phúc và cũng từng có
những giây phút sống trong đau khổ... Cuộc đời không phải luôn luôn là
tốt đẹp, mà nó đầy rẫy những chông gai, cạm bẫy đón chờ nó... Nhưng nó
không nghĩ vậy nó đã vào đời với con mắt quá lạc quan, tràn đầy những
hoài bão... Nó nghĩ rồi mọi chuyện tốt đẹp sẽ đến với nó... Thế rồi nó
vấp ngã...
Lần đầu nó vấp ngã... Nó nghĩ bình thường thôi, mọi chuyện rồi sẽ qua
đi ấy mà... Không có gì là phải lo nghĩ cả... Nó vẫn cố gắng đi tiếp,
vẫn lạc quan... Hy vọng vào tương lai...
Lần thứ hai nó vấp ngã... Nó nghĩ rằng cuộc đời đã không êm đềm như nó
mong đợi... Nó quá phức tạp so với những gì mà nó đã chuẩn bị cho cuộc
đời của mình... Nó đã cố gắng gượng dậy, đối đầu với cuộc sống của
nó... Nó nghĩ rồi nó sẽ chiến thắng cuộc đời...
Nhưng rồi lần thứ ba nó vấp ngã... Nó bắt đầu chán nản... Nó nghĩ rằng
mình không thể đương đầu với cuộc sống nữa... Nó quá đơn độc... Quá yếu
đuối... Rồi nó buông xuôi...
Rồi đến lần thứ tư, lần thứ năm, rồi vô số lần khác... Nó không còn cảm
thấy gì cả... Nó đã quen với vấp ngã rồi... Nó không quan tâm đến cuộc
sống của nó nữa... Không còn động lực nào để nó vươn lên... Nó nghĩ nó
sẽ ngồi mãi trong bóng đêm của cuộc đời nó... Cái cuộc đời mà nó nghĩ
nó chẳng cần đến nữa...
Nhưng rồi một con người đã đến với cuộc đời nó... Cho nó thấy chút ánh
sáng cuộc sống... Nếu trong con mắt nó... Những cuộc vui trước kia chỉ
là để thoả mong muốn cá nhân thì giờ nó đã biết yêu thương một người
thật sự... Nó nhận thấy trong con người của người nó yêu thương là một
cái gì đó mạnh mẽ, cứng rắn, lạc quan, tràn đầy sức sống... Những thứ
đã chinh phục nó ngay cái nhìn đâu tiên...
Nhưng có lẽ nó đã quá liều lĩnh... Nó quá vội vàng...
Để rồi nó vấp ngã... Cú ngã đã đưa nó vào bóng đêm thực sự... Nó khao
khát kiếm tìm lại tình yêu mà nó đã đánh mất... Nó chờ mãi, chờ mãi...
Nhưng rồi nó thất vọng hoàn toàn... Nó đã trở thành 1 con người hoàn
toàn khác... Nó không còn tin vào ai nữa... Vùi đầu vào những cuộc vui
vô bổ... Những mối quan hệ kiểu mì ăn liền...
1 năm trôi qua kể từ cái ngày kinh khủng đó... Nó ngồi một mình và suy
nghĩ về những gì nó đã trải qua... Thật quá sức chịu đựng của nó... Nó
đã đi quá xa, nó muốn làm lại tất cả, nó muốn trở thành một con người
khác... Có lẽ sẽ không còn lạc quan, yêu đời như trước kia... Nhưng nó
sẽ trở thành một con người tốt hơn nó thực tại... Nó cần 1 vòng tay, 1
con người mà nó có thể dựa vào mỗi khi nó buồn, nó đã tìm được con
người đó... Nó mong sao vòng tay đó sẽ mãi bên nó... Sẽ không bao giờ
rời xa nó... Sẽ không bao giờ làm nó thất vọng dù chỉ 1 lần...