Bất chợt 1 ngày ta không còn biết khóc 1 ngày ta không còn là ta nữa . Bất chợt 1 ngày ta không còn biết khóc . Người có buồn bởi thay đổi trong ta . Như mùa đông không bao giờ đến nữa . Ừ .... !!!! và ta sẽ không khóc bao giờ !!!!!

Lưu   Bỏ


Lưu   Bỏ

khongtinhyeu

Lưu   Bỏ

Tham gia

13/03/2008

Sinh nhật

14/08/1991

Giới tính

Nữ

Lượt thăm

3,369



Nhiều khi ...



Nhiều khi...

 

Nhiều khi....... không biết phải bắt đầu như thế nào...

 

Nhiều khi....... muốn vứt bỏ mọi lo lắng, suy nghĩ, muộn fiền...

 

Nhiều khi...... muốn wên đi tất cả mọi chuyện để vui sống cho bản thân mình...

 

Nhiều khi.......  muốn khóc để vơi đi nỗi đau....nhưng sao chẳng có nước mắt...

 

Nhiều khi....... muốn chui vào vỏ ốc để ko fải đối mặt với cuộc sống fức tạp...nhưng ...ko thể làm

được...vì xung wanh mình còn nhiều thứ tốt đẹp hơn...

 

Nhiều khi.......  thấy sợ...sợ tất cả mọi thứ....sợ tất cả mọi người.....sợ tương lai......sợ quá khứ........

 

Nhiều khi....... muốn đi tìm...tìm một thứ mà mình ko thể tìm lại được.... vô vọng...

 

 

Nhiều khi....... thấy nhớ...da diết nhớ......




Nhiều khi....... muốn làm 1 đều jì đó....nhưng lý trí lại bào rằng mình ko thể......mình ko nên...



Nhiều khi....... nhìn lên bầu trời trong xanh, rộng lớn..... thấy mình thật nhỏ bé




Nhiều khi....... ngủ wên trong những giấc mơ hạnh phúc...Mình cứ mún đắm chìm mãi....nhưng giấc

 mơ nào rồi cũng sẽ phải kết thúc....

 

Nhiều khi.......mình cười....... nhưng trong lòng đang khóc....

 

Nhiều khi.......cố tin.......muốn nhắm mắt lại để ko fải nhìn thấy sự thật....




Nhiều khi....... muốn cầm bút vẽ 1 bức tranh mang màu sắc hạnh phúc.......nhưng chỉ có thể tìm

thấy 2 màu đen và trắng....



Nhiều khi....... muốn sưởi ấm cho 1 ai đó....bởi vì...Mình cũng đang lạnh




Nhiều khi.......có những câu hỏi.......nhưng chẳng ai trả lởi cho mình....và cậu cũng vậy....

 

Nhiều khi.......mình bơ vơ trong bóng đêm.......khát khao có 1 ai đó mang đến cho mình 1 tia sáng...

 

Nhiều khi.......  muốn thời gian ngừng lại....... để mình mãi được tận hưởng cảm giác bình yên

 đó...nhưng....



Hạnh phúc....... có phải là khi trong mình bình yên hiện diện ?.....





Đôi Khi....


Hạnh phúc ..... là khi mình cảm thấy đủ...



Hạnh phúc..... là khi mình bít cho...và đc nhận lại...



Hạnh phúc ..... là khi bên mình có những ước mơ nhỏ nhoi...



Hạnh phúc...... là khi có những hy vọng tưởng như có thể...



Hạnh phúc.....là khi có những điều mình mong muốn đc thực hiện...




Đã từng có những cảm xúc ngây ngô thế ! Và giờ khi nghiền ngẫm lại

những gì đã viết,đã trôi qua..cảm thấy con người ngày trước...giờ sao xa

quá rồi

 

 

Lắm lúc....


........ước gì đừng có mắt

để không phải thấy người người nối bước nhau ra đi....
để không phải khóc...
để không phải giả vờ là không thấy...
để không phải nhắm mắt lại...

........ước gì đừng có tai

để không phải nghe lời "vĩnh biệt"...
để không phải nghe tiếng yêu thương ai kia trao ai đó...
để không phải giả vờ không nghe..
để không phải bịt tai lại...

.....ước gì đừng có miệng

để không phải than thở...
để không phải trách móc...
để không phải giả vờ câm...
để không phải bịt miệng lại...

......ước gì đừng có mũi

để không ngửi thấy mùi thương yêu bay mất...
để không phải ngửi thấy nó ở xa xôi lắm....
để không phải giả vờ không ngửi thấy...
để không phải nín thở ....đợi chờ tim mình ngừng đập....

........ước gì đừng có tay

để không phải vẫy vùng trong tuyệt vọng...
để không phải mò mẫm tìm kiếm 1 ai...
để không phải giả vờ thả tay ra...
để không phải buông tay thật...

........ước gì đừng có niềm tin

để không phải thất vọng khi bị phản bội...
để không phải tuyệt vọng rồi từ bỏ...
để không phải giả vờ không tin...
để không phải ép mình không tin nữa...

.......ước gì đừng có trí nhớ

để không phải nhớ những kỉ niệm đã qua...
để không phải nhớ rằng đã chấm dứt..
đê không phải giả vờ quên...
để không phải ép mình đừng nhớ....

.....ước gì mình đừng sống

để không làm ai buồn...
để không ai làm buồn...
để đừng dằn vặt...
để đừng đớn đau....
và đừng ray rứt...

 




Đ
ôi khi mình tự thả mình trôi vượt khỏi tự chủ bản thân.



Cũng chẳng biết để làm gì,vì cái gì,và như thế nào.



Cứ để trôi tuột xuống miền nhớ một cách vô vọng và chìm sâu



 

Và rồi vô thức nước mắt rơi


Vô tình đôi môi gầy mím chặt



 

Và...



 

Cứ trôi bồng bềnh thế,


Về nơi chỉ cậu biết


Và là nơi mình thuộc về.




 

Quá khứ sẽ mãi nằm trong chiếc hộp của cát


Rồi sóng sẽ đến ôm trọn hộp ký ức vào lòng


 


Bài viết trước: Cuộc sống chẳng có j là tình cờ !

Bài viết sau: Cuộc sống !!!


Gửi lời bình (Có 1 lời bình) |  Viết lời bình cho bài viết này

cuôc. đời wa' phức tạp ,luôn co' những đối lập nhau xuất hiện ,ma` ta cũng phải đi và ngắm kĩ mà đi chớ có đạp trúng đinh ,...!!!

jinmansen

Đăng vào 16 giờ 25 phút ngày 24 tháng 8 năm 2008

Hiển thị từ 1 đến 1 trong tổng số 1

<< < 1 > >>

Gửi lời bình