Bất chợt 1 ngày ta không còn biết khóc 1 ngày ta không còn là ta nữa . Bất chợt 1 ngày ta không còn biết khóc . Người có buồn bởi thay đổi trong ta . Như mùa đông không bao giờ đến nữa . Ừ .... !!!! và ta sẽ không khóc bao giờ !!!!!

Lưu   Bỏ


Lưu   Bỏ

khongtinhyeu

Lưu   Bỏ

Tham gia

13/03/2008

Sinh nhật

14/08/1991

Giới tính

Nữ

Lượt thăm

3,417



CỎ 4 LÁ



Mùa thu. Lá rời cành. Vàng hiu hắt.

Mùa xuân. Cỏ bốn cánh. Xanh biếc.

Cỏ bốn cánh tượng trưng cho hạnh phúc... những điều một người không thuộc thời đại này đã nói... nhưng niềm tin thời nào chẳng giống nhau.

Em không tin.

Em hỏi người: "thế nào là hạnh phúc?"

Người ngẩng nhìn trời. Lặng im.

Em nằm xuống cỏ. Mùa xuân. Trời xanh. Mây trắng. Cỏ rì rào đùa với gió.

Hạnh phúc là gì?

Em hỏi gió. Gió mải mê thổi.

Em hỏi nắng. Nắng lơ đãng buông.

Em hỏi sông. Sông lặng lờ trôi.

Em hỏi hoa. Hoa thản nhiên bay mãi.

Hạnh phúc là những gì chúng ta không biết?

th_795f1

Cỏ bốn cánh vẫn xanh. Xanh biếc.

Tay nắm ngập ngừng. Buông.

Nếu không biết thế nào là hạnh phúc, hỏi để làm gì?

Có thể có ai cần nó hơn?

Có thể...

Người vẫn nhìn trời. Gió bay và nắng buông. Óng lên sắc xuân rực rỡ.

Màu trời và màu mắt người hơp thành sắc cỏ bốn cánh xanh.

Xanh biếc.

th_33a

Đêm sương. Nắm lá cỏ bốn cánh ép vào tim.

Em mơ... một lần hạnh phúc.

Mùa hạ. Mưa dệt qua sắc nắng. Trong veo

Cầu vồng bảy sắc nghiêng nghiêng. Đi qua cầu vồng tới bến bờ hạnh phúc

Ai nói? Ai tin?

Em hỏi người: "làm sao bước tới được cầu vồng?"

Người nhìn tôi không nói.

Em ngẩng nhìn trời. Bóng lá xanh đan qua màu bảy sắc. Trong veo giọt nắng trên mưa.

Làm sao nắm lấy hạnh phúc?

Em hỏi chim. Chim rúc vào cánh tránh mưa.

Em hỏi mây. Mây trút mình thành nước.

Em hỏi cỏ. Cỏ uốn mình đón mặt trời.

Em hỏi mưa. Mưa lặng thầm rơi.

Hạnh phúc là những gì chúng ta không có được.

Cầu vồng mong manh. Tan nhòa trong nắng.

Mưa long lanh ướt mi. Cay.

Cầu vồng xa, rất xa. Nhưng người gần, rất gần

Chỉ là... với tay không tới...

Chỉ là...

Người nhìn em... vội vã mỉm cười giấu lệ nhòe tan trong mắt.

Giọt nước ánh lên sắc nắng mềm. Thành sắc cầu vồng bé xíu.

Long lanh.

Em yêu...

Ngày mưa. Em chỉ cho người cầu vồng bảy sắc.

Sẽ có một ngày... em bước đến được cầu vồng.

Lá rơi nhuộm tím khoảng trời cao. Nắm lấy mà vẫn rơi... rơi mãi.

Nước mắt ai? Cho ai? Vì ai?

Em hỏi người: "làm sao giữ lại được lá vàng?"

Người cúi nhìn nước chảy. Âm thầm.

Em đứng trên đỉnh núi. Lá rơi nhuộm tím một khoảng trời. Hoàng hôn buông. Mong manh nắng cuối ngày.

Làm sao giữ được hạnh phúc?

Em hỏi cây. Cây rùng mình trút lá.

Em hỏi sóc. Sóc ôm hạt dẻ chạy về hang.

Em hỏi thời gian. Thời gian đã đi không trở lại.

Em hỏi khách bộ hành. Khách vội vã quay lưng

Hạnh phúc là những gì chúng ta không giữ được?

Lá vàng rơi. Dệt mùa vàng bằng sắc úa

Mùa gió bay qua. Chút sương tan, chút bụi mưa nhạt nhòa giăng.

Dòng sông trôi qua những ngón tay...

Nếu không giữ được hạnh phúc, có để làm gì?

Có đau không khi giấc mơ tan biến?

Có đau không?

Người vuốt tóc em, bụi thời gian đã hoen mờ kí ức. Xanh vàng xanh. Bước chân gió khẽ khàng.

Mặt người nhạt hơn màu lá, sáng hơn màu hoa, tươi hơn màu của gió.

Em vẫn mơ...

Chiều gió. Nắm tay người đón lá.

Em đong... từng ngày hạnh phúc.

Mùa đông. Tuyết mênh mông trắng. Trắng hanh hao.

Tuyết sẽ lấp đi tất cả quá khứ. Tuyết sẽ chôn đi tất cả những kí ức xa rời. Ai đó đã có lần từng nói.

Em đau.

Em hỏi người: "người có nhớ tôi không?"

Người nhắm mắt quay đi. Rất xa.

Em bay lên trời cao. Màu trắng đục loãng tan. Trời và đất như hòa làm một. Những bông hoa nhỏ xíu lả lả bay... vùi lấp...

Làm sao nhớ được hạnh phúc?

Em hỏi tuyết. Tuyết đóng xuống càng dày.

Em hỏi băng. Băng co mình trong hơi lạnh.

Em hỏi trăng. Trăng nghiêng mình khuyết nửa.

Em hỏi sương. Sương giăng mờ suốt những con đường.

Hạnh phúc là những gì chúng ta có thể lãng quên?

Tuyết vẫn rơi. Màu phai phôi đắp lên ngày héo úa.

Chạm vào người. Người vẫn chẳng hề hay.

Người có nhớ em không, dẫu thời gian sẽ qua như dòng sông không ngừng chảy mãi?

Nếu không... gặp để làm gì?

Làm gì...?

Người đi vào màu của tuyết sương. Nắng trắng nhạt nhòa tan vào cuối ngày lạnh lẽo. Hơi sương còn lẩn khuất đâu đây.

Người đón bông tuyết rơi. Ánh mắt mông lung nhìn lên bầu trời mênh mênh trắng. Cành hoa xưa vẫn nắm trong tay. Không tan.

Bình minh tuyết rơi.......

Bay lên bầu trời xanh sắc cỏ bốn cánh xa xưa.....


Bài viết trước: MÃI MÃI BÊN BẠN

Bài viết sau: KHÔNG SỢ SAI LẦM


Gửi lời bình (Có 1 lời bình) |  Viết lời bình cho bài viết này

hj, lâu gặp quá hén, mình thiệt cũng lâu ko ghé blog ấy hén, à bài cỏ 4 lá của bạn có vài chữ mình đọc ko được do phông chữ, mình thấy toàn ô vuông ko hà, bạn coi thử nha!

changlangtu_active991

Đăng vào 13 giờ 51 phút ngày 23 tháng 6 năm 2008

Hiển thị từ 1 đến 1 trong tổng số 1

<< < 1 > >>

Gửi lời bình