Hà Nội_ Ngày 20/3/08
(Nguyễn Thanh Tâm. Lớp Lịch Sử Đảng K27
Học Viện Báo Chí& Tuyên Truyền)
Hà Nội này vĩnh viễn không anh Bởi anh đã không còn bên em nữa Anh ra đi chẳng một lời từ biệt Làm em buồn nhiều lắm. Biết không anh? Ngày thơ bé em chỉ yêu màu xanh Màu quê hương hoà trong lòng biển cả Con sóng dài vỗ vào bờ nhè nhẹ Đưa cánh buồm thấp thoáng nơixa xa Yêu những gì của miền quê thiết tha Yêu đồi thông ru tuổi thơ trong sáng Yêu cánh diều mỗi chiều xưa yên ả Yêu gia đình, bè bạn, thầy cô... Mười tám tuổi, em bước vô cuộc sống Bước vào chốn Hà thành phồn hội Em chẳng mong mình sẽ yêu nổi Đất Hà Nội chật chội xô bồ Nhưng anh ơi! Khi đã yêu anh rồi Em thấy mình thay đổi nhiều lắm Dù vẫn yêu màu quê xanh thắm Nhưng em đã yêu Hà Nội mất rồi Em yêu Hà Nội vì Hà Nội có anh Em yêu anh vì điều gì. Không biết! Em cũng chẳng cần biết nhiều chi nữa Chỉ biết rằng: Yêu anh vì yêu anh Em biết mình đã rất yêu anh Nghĩ về anh thôi mà tim em ấm áp Em biết rằng trên con đường em bước Có một người sánh bước cùng em... Nhưng Hà thành xô bồ là thế Đưa anh xa khỏi em mất rồi Giờ Hà Nội chỉ còn mình em bước Trên con đường vĩnh viễn không anh... Bởi với em anh là tất cả Nếu không anh, không còn Hà Nội nữa Không còn gì níu giữ nổi bước chân Đất Hà Nội... vĩnh viễn không anh!!! |