Mời các bạn binh luận cho bài thơ này
Chiều ở phố nắng biếng lười lau nước mắt
Gió hoang di hạt bụi trong cuộn xoáy quay về
Em bật khóc bên trời lưng lưng dốc
Biết về đâu giữa trắng mốc hoàng hôn
Con chim ngoảnh tìm xa thẳm
Trùng trùng hư ảnh dấu yêu?
Pleiku gánh chiều buồn trĩu vai
Cỏ xanh non bện tình thâm sẩm phố
Đường đông người bỗng mình em xa lạ
Đêm ào về nuốt chửng nắng hồn nhiên
Cặp mắt bên đường chệnh choạng cơn mưa
Nhoà... nhoà gương mặt cũ rích
Người tưởng đã của mình tự dưng xa lắc
Tình ngỡ đã say chợt thảng thốt hững hờ
Ý thức đặt tay mình lên ngực
Khi trái tim làm chủ toạ phiên toà
Câm lặng...
chất vấn...
lặng câm
Tung hết lên trời tuyệt vọng
Chất ngất... chất ngất...
Vỡ sâu.
Em biết về đâu?
Quả bóng tình yêu lăn trần trượt dốc
Con đường nào dành riêng cho người chân thật
Trái tim nào dành riêng cho tình yêu
Em sẽ nuốt cạn sự sống
Áo bật cài khuy hôn chảy tiếng cười.
Có khi nào em nhìn rõ anh
Và oà khóc như chưa bao giờ khóc
Nỗi đau nối dài bất tận
Ai chơi trò trốn tìm quanh ốc đảo tim em?
Nắng có còn trọ lại qua đêm
Theo em về...
Ấm lòng quê hơn chiều ở phố.