Đố ai lường được chữ ngờ
Đố ai đếm đươc mấy bờ đại dương
Ước mơ bé rất bìnhthường
Bé không mơ ước được sương quả đồi
(Bé) vào thành phố lấy chồng thôi
Ít ra cũng được tiếng ngồi xóm thi(thị)
Không việc đi bán bánh mì
Còncon chạyviệc mẹ thì đói meo
Bỡi vì nhà bé quá nghèo
nuôi heo đâu dể nhận vèo vào ngay
Đã đi thì phải biết đường

Đừng đi tầm bậy khó lường chông gai
Nói ra thì cũng tự ai(ái)
nhưng mà không nói e......sờ sờ
(bùn như con chùn chùn)