Lâu
rồi bận rộn bao nhiêu chuyện cuộc sống, không có thời gian để mấy cha
con ta nói chuyện với nhau. Thật ra thì cha vẫn cứ nghĩ, các con vẫn bé
nhỏ của thời khăn quàng đỏ, vẫn vô tư nũng nịu đòi quà. Hôm qua, thấy
con chải đầu làm dáng trước gương, mới chợt nhận ra, các con đã lớn.
Hết hè này thì cả hai đứa đều đã vào lớp 11, các con đang ở cái tuổi
nhạy cảm với những tác động của cuộc sống. Luôn muốn tự khẳng định
mình, có thừa nhiệt huyết của tuổi trẻ nhưng lại chưa đủ có những trang
bị cần thiết cho cuộc sống.
Tuổi
các con hiện nay củng đã làm tốn không ít giấy mực của báo chí- teen
9x. Dạo quanh những tờ báo trên mạng, đọc những bài viết về lứa tuổi
các con cha cảm thấy xốn xang. Cái xốn xang của bậc làm cha mẹ khi thấy
những đứa con của mình bỗng chốc không còn nhận ra nữa. Cái xốn xang
của một con người, của một công dân khi nghĩ về tương lai đất nước.
Nhưng thôi chuyện đó lớn lao quá, rồi cũng sẽ có người gánh lấy trách
nhiệm thôi. Cha chỉ là một người cha bình thường, hôm nay cha chỉ muốn
nói chuyện với các con một vài điều về những tháng ngày tới của con. Có
thể hôm nay con chưa lĩnh hội hết được những điều cha nói, nhưng không
sao hãy giữ lấy nó, rồi một ngày trên bước đường đời, con sẽ tự chiêm
nghiệm được những điều mà ngày hôm nay con chưa thấu đáo.Con trai! Điều đầu tiên mà cha muốn nói với hai con ( đó cũng là lý do mà buổi nói chuyện cha đã không gọi em gái con)
đó là việc các con cần ý thức được vai trò, trách nhiệm của một người
đàn ông trong xã hội cũng như trong gia đình. Hiện nay mặc dù người phụ
nữ đang được khuyến khích bình đẳng như nam giới, nhưng cho dù có sự
bình đẳng nhất định nào đó giữa chồng và vợ trong quan hệ gia đình, thì
con với tư cách là một người đàn ông, một người chồng, người cha vẫn
phải là trụ cột vững chắc cho mái ấm của mình. Con có đủ vòng tay rộng
để che chở? Con có đủ vững chắc để người khác nương tựa? Con có đủ tài
năng để tạo cho mình một đời sống hạnh phúc không? Điều này tuỳ thuộc
vào việc con có cố gắng rèn luyện, học hỏi xây dựng cho mình một bản
lĩnh sống hay không. Chính các con chứ không ai khác chịu trách nhiệm
về cuộc đời mình. Ngày mai hạnh phúc hay khổ đau tuỳ thuộc vào việc hôm
nay con sống rèn luyện ra sao." Rễ của sự học tập thì đắng, nhưng quả
của nó thì ngọt " (Cha nhớ không chính xác lắm). Hãy chịu khó
học hỏi những điều gì ta có thể học được, đừng để mọi thứ trôi qua .
Các con đang ở lứa tuổi mà lửa nhiệt huyết luôn âm ỉ cháy trong người,
hãy luôn giữ gìn và thắp sáng nó trên con đường mưu cầu hạnh phúc của
mình.Hiện nay với sự phát
triển của cuộc sống, các con có quá nhiều những điều kiện để có thể học
tập, rèn luyện, thực hiện những ước mơ của mình. So với thời của cha
ngày ấy ( không biết ta có thể gọi là 6x được không nhỉ) có gì đâu để
mà chọn lựa. Tuy nhiên, có quá nhiều thứ như thế cũng sẽ dễ làm các con
phân vân, không biết phải chọn cho mình con đường nào. Cái gì cũng
thích, cái gì cũng muốn biết. Điều này cũng bình thường thôi con trai
ạ, khi ở tuổi các con, chúng tôi cũng thế, chỉ sợ một điều là con không
thích gì cả. Cứ mạnh dạn lên, đừng ngại ngần, con có thể thử sức mình ở
nhiều lĩnh vực. Biết nhiều thứ trong đời sống cũng là điều tốt, nó giúp
ta dễ thích nghi khi phải thay đổi môi trường làm việc. Nhưng con sẽ
chẳng làm nên được điều gì nếu con chỉ biết mỗi thứ một tí, vì vậy con
phải có con đường đi của mình. Điều này chỉ có thể trông mong vào chính
con, chỉ có con mới hiểu mình thích gì, mình làm cái gì tốt nhất để từ
đó các con chọn cho mình một hướng đi phù hợp nhất với chính bản thân
mình. Đừng vội vã, hấp tấp, hãy nghĩ suy lựa chọn bằng chính sự đam mê
của trái tim, và sự trăn trở của lý trí. Cha tin rằng không khó để các
con có thể tìm ra con đường của bản thân mình.
Khi đã có con đường
của mình rồi thì đừng do dự, hãy mạnh dạn tiến bước. Có thể con đường
mà con chọn có nhiều gập ghềnh khúc khuỷu, hoặc trước con chưa từng có
ai đi, chuyện ấy thì có hề gì cơ chứ, trên trái đất này làm gì có
đường, người ta đi riết thành đường - cha nhớ không lầm là Lỗ Tấn đã
nói như vậy. Biết đâu con trở thành người tiên phong mở ra một con
đường không chỉ cho mình mà còn cho người khác. Có một điều con cũng
cần nên hiểu, cuộc sống không phải lúc nào cũng suôn sẽ như mong muốn
của mình. Có thể các con không thu hoạch gì hết khi đến cuối con đường,
đừng nản, đó chẳng qua là học phí cho những kinh nghiệm sống thôi mà,
và rồi các con sẽ tìm được điều mình cần tìm thôi, dĩ nhiên là con phải
có một sự cố gắng nhất định, cơ hội không bao giờ tự tìm đến với người
không cần nó. Con đường mà các con chọn cho mình nó sẽ gắn liền với
cuộc đời của con. Mọi vui buồn, vinh nhục hay thành bại của các con đều
ở trên chính con đường đó. Vì vậy, hãy biết nghĩ suy một cách có trách
nhiệm với chính cuộc đời mình, cuộc sống không có chỗ cho những hối
tiếc đâu con trai ạ!Bây giờ con đã chọn
cho mình một con đường, vậy thì mạnh dạn lên, bắt đầu cho một hành
trình cuộc sống. Hãy ghi nhớ, cuộc sống là của con vì thế đừng
đi trên con đường của mình bằng đôi giày mượn của kẻ khác. Mượn rồi
phải trả, đó là quy luật, lúc ấy con chẳng còn lại cái gì là của con
hết. Bằng chính đôi chân của mình con mới cảm nhận hết được
những gập ghềnh khúc khuỷu của con đường, các con mới có thể có những
bước chân vững chắc, không do dự dù rằng con đường phía trước nhiều ổ
gà. Khi còn là học trò con có thể mượn điểm của bạn bè từ việc coppy
bài, nhưng khi con bước vào đời sống thì con chỉ có thể sống bằng chính
khả năng của mình. Sự giúp đỡ của người khác chỉ là vô nghĩa nếu như
con không thể tự thân vận động.Vì vậy trên bước đường đời đừng mãi rong
chơi theo hoa thơm cỏ lạ, để rồi ở cuối con đường các con chẳng có gì
hết ngoài việc đánh mất đi những ước mơ, những khát vọng của một thời.
Khi đã có một mục đích, một hướng đi đã chọn, hãy biết kiên trì nhé.
Ngày qua ngày, hãy như chú ong xây tổ , như chú kiến tha mồi, quan sát,
lắng nghe và học hỏi cuộc sống quanh ta. Nhà phát minh vĩ đại Edison đã
nói " Thiên tài là 99% lao động cần cù cộng với 1% thông minh sẵn có",
thiên tài còn tốn đến 99% thời gian lao động, còn chúng ta, các con
nghĩ chúng ta phải thế nào? Luôn học hỏi, nâng cao năng lực của bản
thân từ chuyên môn đến những vấn đề về cuộc sống. Từng ngày qua các con
sẽ làm đầy thêm hành trang của mình bằng những hiểu biết, và chính
những thứ ấy là chìa khoá để con mở được cánh cửa ước mơ của mình, là
công cụ để con đạt thành ước vọng. Hãy nhớ lấy điều ấy, đừng bao giờ
đặt một điểm dừng cho việc học, rồi con sẽ được đền đáp. Cuộc sống rất
công bằng, hãy vươn lên bằng ý chí, nghị lực của mình, cha tin rằng các
con sẽ nhận được những sự đãi ngộ từ cuộc sống.
Còn
một điều cha rất mong các con ghi nhớ, sự thành công của một con người
không chỉ ở yếu tố tài năng, mà sự rèn luyện đạo đức cũng là một phần
không thể thiếu được. Hãy sống chân thành và rộng mở tấm lòng với mọi
người, các con sẽ nhận biết được giá trị đích thực của con người và
cuộc sống. Trên con đường ta đi, còn gì buồn hơn khi ta chỉ là kẻ lử
hành cô độc, xung quanh ta "đôi tay nhân gian chưa hề độ lượng". Hãy
chìa tay ra với một sự chân thành, con sẽ có được những bạn đồng hành
có thể sẻ chia, giúp nhau trên bước đường hướng tới tương lai (dĩ nhiên
cũng sẽ có nhiều những “Lý Thông” cản đường đấy). Hãy an tâm rằng cuộc
sống vẫn còn rất nhiều chỗ cho người tốt, quan trọng là con có phấn đấu
để trở thành một trong số họ không. Không só việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền, khi ta làm điều gì bằng chính cái tâm của mình ắt sẽ có kết quả tốt.
Bây giờ hãy đứng lên và bước đi, có thể con đường con sắp chọn sẽ lắm chông gai và gập gềnh
khúc khuỷu, hãy mang theo một niềm tin như cha vững tin "chân cứng, đá mềm".Hhttp://s3.60s.com.vn/image/72008/14/VNN_3824718.jpgãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người...còn cuộc đời ta cứ vui”.