|
Nắng . Cô ấy lại đứng đó .Tôi biết đó chính là cô bé nhưng tôi tỏ vẻ không quan tâm và lái xe đi thẳng qua cô một cách hững hờ .Thực sự là tôi rất quí mến em nhưng tôi không dám đáp lại tình cảm của em .Tôi là ai ?Chỉ là một kẻ lái taxi nghèo mà thôi .Tôi cũng không có hình thức bỏng bẩy gì cho cam, thậm chí tôi không hiểu em thích tôi ở điểm gì nữa?.Em thì không giống tôi. Đó là một cô bé phải nói là rất xinh đẹp ,hình như em là lớp trưởng nữa thì phải.Em có một gia đình mà nhiều người phải mơ ước .Và điều quan trọng nhất là em mới mười sáu tuổi còn tôi đã hai bảy . Mười một tuổi _Đó là một khoảng cách khá xa .Tôi sợ em chưa suy nghĩ kĩ và sẽ hối hận khi yêu tôi...
Tôi còn nhớ hôm đó , một người đồng nghiệp đưa cho tôi một lá thư kèm theo cái nháy mắt ẩn ý .Đó là thư làm quen của em .Lần đầu tiên tôi có một người làm quen , nhất lại là con gái .Em nói muốn làm quen với tôi và mong tôi coi em là bạn.Nhìn nét chữ của em thật đáng yêu.Đó là một kỉ niệm tôi chẳng thể nào quên .Chưa bao giờ tôi hạnh phúc tới thế .Lá thư được viết trên loại giấy thật đẹp và được gấp cẩn thận .Tôi mỉm cười thầm nghĩ đúng là trẻ con nhưng trong lòng không khỏi vui sướng .Ngày hôm đó tôi khẽ lẩm nhẩm hát theo chiếc đài , một điều mà tôi chưa bao giờ làm trong đời .
Tháng nào cũng vậy , tôi đều nhận được một lá thư của em vào ngày 9/7.Tôi không viết thư trả lời em vì tôi chưa bao giờ viết thư bao giờ cả và cũng không biết viết thư .Tới lá thư thứ hai thì em gửi kèm thôi một chiếc thiếp nhân dịp giáng sinh.Một chiếc thiếp trang trí rất khéo léo bởi những cục tẩy màu sắc và những hình đầu người dễ thương gắn trên những lò xo nhỏ .Tôi khẽ ấn nhẹ vào những chiếc đầu người xinh xắn ấy.Lần này tôi lấy đủ can đảm để gọi điện cho em .Đầu dây bên kia là giọng nói rất đáng yêu .Nghe líu lo như tiếng chim vậy.Giọng em có vẻ nũng nịu và êm ái làm người khác thấy muốn được che chở cho em .Tôi cảm ơn vì em tặng thiếp cho tôi.Em cười , giọng cười trong trẻo xóa tan đi hết mọi lo âu phiền muộn mà cuộc sống đè nặng lên tôi.Em nói rằng thiếp đó là do em làm và em rất vui khi tôi không chê.Làm sao tôi có thể chê được tấm thiếp và cũng là tấm lòng của em tôi cơ chứ ?
Em và tôi chưa bao giờ chính thức gặp nhau nhưng tôi có linh cảm rằng cô bé hay đứng ở bên kia đường hay nhìn chăm chăm vào tôi chính là em .Tôi có ấn tượng với em từ đầu năm , lúc em còn chưa viết thư cho tôi kia .Tôi đã thầm ghen tị khi thấy một cô bé xinh đẹp bước xuống từ chiếc xe ô tô bóng lộn của gia đình em .Từ em toát lên vẻ kiêu kì và đỏng đảnh .Tôi thầm nghĩ em chắc rất khinh người và thích tỏ vẻ hơn người .Thế rồi một ngày kia tôi không còn thấy em đi xe của gia đình nữa .Em đi xe buýt về .Em không đi ngay chuyến đầu mà đứng đó lâu thật lâu , đơi tới chuyến thứ hai mới bước lên. Từ đó Tôi cũng không thấy một cô bé kiêu kì trong mắt mình nữa mà thấy một thiếu nữ duyên dáng trong màu áo trắng với bím tóc ngồ ngộ nhỏ xíu tung tăng theo mỗi bước em đi.
Mỗi lần nhìn thấy em là tôi thấy mình như yêu đời hơn và tự hào về bản thân hơn .Dẫu vậy khi bắt gặp ánh mắt em là tôi lại vờ như không để ý và cố tỏ vẻ thản nhiên quay đi dù lòng chẳng muốn .Em đâu biết có một kẻ luôn nhìn em qua gương chiếu hậu chứ ?
Một ngày kia , tôi nhận được lệnh chuyển địa điểm đón khách. Tôi thấy thật buồn .Thế là từ nay bím tóc ngồ ngộ kia chẳng còn lúc lắc để tôi ngẩn ngơ và cũng sẽ chẳng còn bắt gặp ánh mắt hờn dỗi khi em thấy tôi vờ không thấy em .Một tuần không thấy em mà tôi buồn ghê gớm .Có lẽ duyên phận giữa chúng tôi chỉ tới thế mà thôi…
Một lần đón khách tôi đi ngang qua trường em , lòng thấy nao nao khi bắt gặp lại em , vẫn đứng đó với ánh mắt ngước nhìn giận hờn .Tôi quay đi mà lòng buồn thắt lại.Cũng hôm đó tôi nhận được thư của em ,em nói rằng ngày nào em cũng đạp xe đi dạo quanh các con phố nhỏ để tìm tôi.Tôi là kẻ không bao giờ khóc nhưng hôm đó tôi đã không thể làm chủ nổi mình nữa .Tôi muốn chạy tới bên em để nói rằng tôi cũng thầm mong nhớ về em.Rút cục suy nghĩ mãi chỉ là suy nghĩ .Những mặc cảm về giai cấp không cho tôi gần em.
Em nhắn tin cho tôi chúc tôi một ngày may mắn .Nhận được tin của em tôi vui lắm nhưng tôi cũng sợ tôi sẽ yêu em và không bao giờ quên được em vì tôi biết chúng tôi sẽ không thể tới được bên nhau được.Thực tế cần nhiều thứ hơn một tình yêu.
Tôi không trả lời tin nhắn của em và cũng không nói tôi chuyển nơi đón khách ở đâu. Tôi muốn em hãy quên tôi đi.
Tôi ngồi ở quán nước và khẽ rít lên những vòng tròn của khói thuốc .Những người bạn và tôi ngồi nói chuyện , những câu chuyện bỗ bã xem lẫn những câu chửi tục vô thức .Và em , đứng đó từ bao giờ , khẽ nhìn tôi và lặng lẽ bỏ đi.Tôi đớn đau mà không dám nói .Ít ra em cũng hiểu tôi và em thuộc hai thế giới khác nhau.Tôi không thể hào nhoáng về hình thức và cũng chẳng có tâm hồn tuyệt vời để em yêu .Nhìn hình bóng em khuất nơi góc phố mà đầu óc trống rỗng .Thế cũng tốt , từ nay em sẽ không phải vương bóng hình của một kẻ như tôi.Chẳng hiểu sao em tìm được tôi nữa .Có lẽ ông trời xui khiến cho em gặp tôi .Nhưng không phải để hai con người tìm thấy nhau mà để em nhận ra một điều : Tôi không bao giờ phù hợp với em .
Và rồi tôi lại được chuyển về nơi cũ , gần trường em .Em vẫn đứng đó .Nhưng không phải một mình mà đứng cạnh một cậu bạn .Cuối cùng em cũng tìm được người xứng đáng với mình,phải nói cậu ta rất hợp với em .Cậu ta mặc một chiếc áo kẻ tôn dáng người nho nhã của cậu ta .Nhìn cái đầu vuốt keo đúng điệu mà tôi thấy ghét làm sao .Con người nhỏ nhen trong tôi khẽ cựa mình nhức nhối .Tôi lẳng lặng quay đi và đau lòng lắm .Dẫu sao hình tượng của tôi trong em đã hỏng nát rồi .Đó là sự thật về ta mà _tôi tự an ủi mình như thế.Tôi thầm nghĩ:"mong em hạnh phúc nhé "
Vẫn những tin nhắn đầy ắp và một lá thư mỗi tháng .Tôi không hiểu nổi tại sao em không quên tôi đi?.Tôi thấy mình thêm đau khổ khi em cứ mãi nhớ về tôi như thế .
Một ngày nọ tôi ngỡ ngàng khi em không còn đứng đó mỗi chiều đợi xe buýt nữa .Mẹ em đưa em đi học bằng xe máy .Tất nhiên chiếc xe máy có trị giá gần băng chiếc xe ô tô con.Em vẫn thế .Khuôn mặt hơi mang nét buồn ,ánh mắt ấy lướt nhanh qua tôi với nỗi đau đáu khôn nguôi.Tôi bắt gặp ánh mắt mẹ em liếc nhìn tôi với vẻ kẻ cả .Bà như ngụ ý : Đừng có mơ hão .
Tôi sẽ mãi quẩn quanh trong mớ bòng bong ấy mãi nếu như điều đó không xảy ra : mẹ muốn tôi lấy vợ .Cô ấy là một cô gái cũng có cùng gia cảnh tương đương với tôi , rất hiền dịu và chưa yêu bao giờ .Mẹ tôi nói mẹ đã già rồi và muốn thấy tôi lấy vợ cho mẹ yên lòng .Tôi suy nghĩ nhiều lắm !Nhìn đĩa nhạc em gửi qua đường bưu điện mà tôi quặn thắt .Quyết định đã được tôi đưa ra _ chiếc kéo đã cắt đứt mối tình giữa hai người chưa bao giờ gặp nhau chính thức một lần : tôi đi lấy vợ .
Đã hai tháng nay tôi không gặp em và tôi cũng cố quên em đi , tôi không muốn lừa dối vợ mình .Ngoại tình trong tâm tưởng cũng là kẻ không ra gì .Tôi khẽ dặn lòng mình :"Em gái à , nếu có kiếp sau anh thầm mong chúng ta là một đôi .Giờ thì cầu mong cho một sức mạnh siêu nhiên cuốn trồi đi tất cả .Xin hãy quên anh đi , bé ơi !!!!!!"
Trên khung trời cao lồng lộng ,nắng vàng nuối tiếc nhẹ nhàng lướt qua thủy tinh hững hờ …Làm sao để nắm bắt một thứ không giữ nổi trọn vòng tay ? |