߀ ¶)åµ–––ѧø¢–––¶_øñ룥

Lưu   Bỏ

Tao biẾt ơN nhỮg ngƯời đà lỪa dỐi tAo.Chíh hỌ đà cHo tAo thÊm kYh ngiỆm trOg cuỘc sốG ... taO biếT ơN nhỮg ngỪơi đà nÓi xẤu tAo. ChÍh hỌ đã dẠy taO cáK đỨg trÊn dƯ luẬn ... Tao bIếT ơN nhỮg ngưỜi đà ngÁg đưỜg ta0 ... nhỜ hỌ mÀ ý chÝ ngỊ lỰc cỤa tAo thÊm vỮg vÀg ... tAo biẾt ơN nhỮg ngƯời đà tỪ chỐi tAo....Họ đà giÚp tAo cÓ đƯợc tYh thẦn lạC qUan vÀ hY vỌg...taO biẾt ơN vÀ nhỚ mẶt tỪg đỨa...đỂ kÒn tRả thÙ...=))

Lưu   Bỏ

YH : bedau_onl11
DT : 0937 022 840

Lưu   Bỏ

beut_kute93

Tham gia

14/03/2008

Sinh nhật

10/05/1993

Giới tính

Nữ

Lượt thăm

22,128



Bé con Ngốc nghếch!



Tòa tuyên bố hai người đã được ly hôn.
Tiếng phán quyết của chánh án làm Hường nghe như tiếng sét bên tai. Cô đã tới đường cùng để chọn con đường riêng cho mình. Con đường mà ngay cả cô không bao giờ nghĩ tới nó có thể xảy ra.
Xếp đống quần áo vào vali mà cô cảm thấy lòng như đang dày xéo. Cô đã có tự do, cái tự do mà suốt năm năm qua cô phải chịu đựng trước sự sỉ nhục, nhạo báng, hành hạ thể xác lẫn tâm hồn. Cô đã chịu đựng bao năm qua chỉ vì muốn hai đứa con được có cha có mẹ như bao người khác. Nhưng cô nào có thể chịu được khi chồng cô dẫn người đàn bà khác về ở chung nhà với cô. Họ xem cô như tàng hình hoặc nói đúng hơn cô không hiện diện trong ngôi nhà này. Cô đã quyết định ra đi, ra đi cùng hai đứa con còn quá ngây thơ để thiếu vắng tình thương người cha. Cầm tấm hình gia đình 4 người trong tay, Hường như không cầm được nước mắt khi biết từ đây cô phải làm luôn bổn phận người mẹ và người cha. Chị tự nhủ lòng rồi đây cô phải cố gắng để bù đắp lại những gì mà hai đứa con phải thiếu.
Đang thu dọn những gì còn xót lại trong nhà thì cô nghe tiếng bấm chuông cửa. Lật đật chạy ra mở cửa cho anh chị Hà, người hàng xóm thân nhất mà cô có từ khi cô dọn đến đây.
_ Hường à, anh chị có việc muốn nói với em.
Cẩn thận rót từng ly trà cho anh chị Hà mà cô như đang thắc mắc có chuyện gì xảy ra chăng.
_ Ngày mốt anh chị sẽ sang mỹ để định cư.
Hường ngẩn lên nhìn chị Hà như thể không tin rằng điều đó là sự thật. Nhưng rồi cô cũng phải chấp nhận bởi lẽ họ phải có cuộc sống riêng chứ không thể nào bên cạnh chị mãi được. Anh Hà như tiếp lời:
_ Anh chị qua đây tính bàn với em một số chuyện. Như em đã biết, Thằng Khải nhà anh và con bé Thy nhà em như là hình với bóng. Đi đâu cũng có cặp, mua thứ gì cũng đòi phải mua gấp đôi. Anh chị có ý định muốn tạo sự đính ước giữa hai gia đình chúng ta trước khi anh chị dẫn thằng Khải đi.
Hường thật sự bất ngờ trước lời đề nghị của anh chị Hà.
_ Vậy thằng Khải và con Thy có biết là thằng Khải sắp đi không?
_ Còn chưa, anh chị không dám nói. Em biết phản ứng của hai đứa nó sẽ ra sao rồi đấy.
Hường nhìn ra sân, ánh mắt lặng lẽ buồn. Cô thầm nghĩ về hôn nhân của cô. Cô đã quá yếu đuối trong việc đại sự của mình. Cô không muốn rồi đây con gái cô sẽ lầm vào vết bước cũ. Cô mỉm cười nhẹ, giọng buồn buồn:
_ Anh chị để ý tới con bé Thy nhà em thì em cảm thấy rất vui. Nhưng em không thể hứa được. Em không dám chắc tương lai hai đứa sẽ ra sao. nếu như tụi nó thật sự là số mạng của nhau thì chắc chắn dù cách xa tới mấy, tụi nó sẽ gặp lại nhau thôi.
Nghe Hường nói cũng có lý, họ cũng gật đầu cho lời nói của cô.
_ Nói cũng đúng, thôi được, nếu em đã nói vậy thì anh chị cũng không ép. Nhưng em cũng cố gắng giữ liên lạc với anh chị để sau này tiện gặp lại.
Mải mê trò chuyện, cả ba người họ đều không để ý sau cánh cửa là thằng Khải và con Thy đứng đó đã từ lâu. Không biết từ bao giờ, giọt nước mắt chảy dài trên đôi má hồng của con Thy.
Trước khi chia tay, chị Hà còn nói với theo.
_ À, em khoan cho hai đứa biết mọi chuyện đã, để tới lúc đó anh chị lựa lời khuyên nhủ nó.
_ Em biết rồi, anh chị yên tâm.
Bỗng nhiên họ chợt đứng sựng lại, trước mặt họ bây giờ là hai đứa bé mà vừa nói tới. Con Thy mặt mày xanh lét, sụt sịt nước mắt dài nước mắt ngắn không nói nên lời. Thằng Khải thì có vẻ tức giận, hai bàn tay nắm chặt lại như thể đang kiềm nén sự trách cứ nơi người lớn.
_ Con ghét ba mẹ, con ghét dì Hường, con ghét mọi người.
Thằng Khải nắm lấy tay con Thy, chạy vụt đi để lại sau lưng là tiếng gọi ơi ới của mọi người. Khi tới khu vườn của nhà thờ mà hai đứa hay chơi trò cút bắt, ú tim, đám cưới giả... Con Thy ngân ngấn nước mắt, nhìn thằng Khải, giọng yếu ớt:
_ Khải đi rồi, có còn nhớ thy không? Vậy là từ nay không ai bảo vệ cho Thy nữa.....
Nói đến đó, tự nhiên con Thy chợt òa khóc to hơn. Thàng Khải vọi vàng lau nước mắt cho con Thy an ủi.
_ Làm gì có nè, Khải làm sao quên được Thy chớ. Xem nè!
Vừa nói, thằng Khải vội chỉ vài ngực mình có vết sẹo nho nhỏ nhưng cũng rất dễ nhìn thấy.
_ Thy thấy không, vết sẹo này hồi trước Thy giận Khải đã nhéo khải đó. Bây giờ còn sẹo luôn nè. Đừng khóc nữa , khóc xấu lắm. Từ nay hễ ai bắt nạt Thy, thy cứ viết thư cho Khải biết ha, Khải sẽ bay về liền để cho tụi nó một trận.
Đeo vào tay con Thy một chiếc vòng ngọc thạch màu hồng nhạt, thằng Khải lên tiếng.
_ Khi nào nhớ Khải, nhớ nhìn vô cái vòng này nè.
Con Thy ngắm nghía cái vòng,nín khóc, miệng cười toe toé.
_ Thiệt không? Vậy móc nghéo đi. Hứa 10 năm nữa , hai đứa mình sẽ gặp nhau tại đây trong ngày lễ giáng sinh.
_ Ừ, móc Khải hứa.
Hai ngày sau, thằng Khải ra đi. Ngày đó cũng là ngày con Thy về quê chung sống với gia đình ngoại. Ngày thàng Khải đi, con Thy tự nhủ se không khóc, nó muốn chứng tỏ cho thằng Khải thấy nó rất dũng cảm. Liên lạc với nhau được một vài lá thư, con Thy không nhận được tin tức của thằng khải nữa. Con Thy ngày nào cũng ra ngồi trước hiên nhà, nhìn chiếc vòng chờ thư của thằng Khải, nhưng đều thất vọng. Bẵng đi một thời gian, con Thy như đã mất hy vọng chờ đợi. cuộc sống của hai đứa bé sẽ ra sao. Nhưng đã để lại một quá khứ của trẻ con ngây thơ, chân thật.

_________________
Muốn làm làn mây trắng ...
Trôi trong chiều...bình yên......

Bài viết trước: vI` sAo

Bài viết sau: Nắng thủy tinh !


Gửi lời bình (Có 1 lời bình) |  Viết lời bình cho bài viết này

beut_kute93

Đăng vào 11 giờ 43 phút ngày 26 tháng 8 năm 2008

Hiển thị từ 1 đến 1 trong tổng số 1

<< < 1 > >>

emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion
Gửi lời bình