Bây giờ mình đang rất buồn nhưng mình lại không thể khóc. Mình chỉ muốn khóc thật to để có thể nhẹ nhõm hơn, rồi sau đó quên hết quên tất cả, quên luôn cả người ấy. Chỉ vậy thôi nhưng đối với mình sao mà khó thực hiện quá!
Mình gặp anh ấy trong lần đi đám cưới chị họ của mình. Anh ấy có duyên lại vui tính, hay cười hay nói. Thực ra lúc đầu mình rất ghét, người gì đâu mà nói nhiều đến phát sợ, nhưng rồi khi chứng kiến tình yêu của anh ấy dành cho chị Ánh (người yêu của anh ấy) thì không hiểu sao mình cảm thấy có một cái gì đó len nhẹ vào tim, rồi mình thích anh ấy lúc nào chính mình cũng không hay.
Nói ra đúng là rất buồn cười, nhưng từ khi thích anh Vũ mình không còn là mình nữa, mình thấy sợ khi về nhà, lúc nào cũng tìm lí do để có thể ra ngoài, mình hi vọng ra ngoài thì sẽ tình cờ gặp anh. Chỉ cần gặp rồi dược ngồi nói chuyện với anh dù chỉ là nhưng câu chuyện vu vơ thôi mình cũng cảm thất rất vui. Đúng là mình ngốc quá phải không? Nhưng ngày nào cũng như vậy thì mình không biết có thể chịu đựng nổi nữa không?
Đến lớp, lúc nào mình cũng giả vờ cười cười nói nói như chẳng có chuyện gì nhưng thực ra trong lòng thì rất buồn. Các bạn ơi! Mình không biết anh ấy có cảm tình gì với mình không, nhưng khi biết anh và chị Ánh không thể đến dược với nhau thì mình đã lấy hết can đảm để thổ lộ tất cả thì anh chỉ cười rồi nói :"Em còn nhỏ lắm nhóc à, chưa hiểu thế nào là tình yêu đâu. Anh không phải là người tốt như em nghĩ đâu. Anh sẽ chỉ lợi dụng em thôi đó. Vì vậy quên anh và cố học cho giỏi như thế sẽ tốt với em hơn. Khi nào học xong lớp 12 rồi tính, nha em".
Lúc đó mình chỉ lặng lẽ cười rồi "dạ" khẽ. Hôm đó anh đã đưa mình đi chơi khắp nơi, rồi anh đã kể cho mình nghe chuyện của anh và chị Ánh. Lúc đó mình chỉ biết đưa tay mình qua nắm lấy bàn tay của anh mà thôi, rồi mình thấy anh cúi xuống hôn mình. Và chỉ thế, anh đã không đi xa hơn, ngay sau đó anh đã lập tức chở mình về.
Khi về đến nhà mình anh đã nói: "Anh xin lỗi, anh luôn coi em như em gái. Anh muốn em hãy vô tư không lo nghĩ như trước kia, lúc nào cũng sẵn sàng đấu khẩu với anh, lúc nào cũng lườm anh nguýt anh. Em có biết những lúc như vậy em đáng yêu lắm không. Anh không muốn em buồn đâu, bé àh! ".
Từng lời nói của anh tuy nhỏ nhẹ, nhưng anh có biết là tim em đau như thế nào không. Đêm đó về nhà chạm mặt ba mẹ mình vẫn cười vui vẻ, nhưng khi chỉ còn lại một mình, mình đã khóc rất nhiều. Mình quyết định sẽ từ bỏ nhưng làm sao mà được khi anh đã cho mình quá nhiều kỉ niệm. Cả nụ hôn đầu đời tặng mình nữa.
Làm sao mà có thể quên được, mình cũng rất muốn trở lại là mình trước kia, là một cô nhóc 17 tuổi vô tư. Mình rất cần lời khuyên từ các bạn. Thực sự là bây giờ mình không biết phải làm cách nào để có thể quên được người