߀ ¶)åµ–––ѧø¢–––¶_øñ룥

Lưu   Bỏ

Tao biẾt ơN nhỮg ngƯời đà lỪa dỐi tAo.Chíh hỌ đà cHo tAo thÊm kYh ngiỆm trOg cuỘc sốG ... taO biếT ơN nhỮg ngỪơi đà nÓi xẤu tAo. ChÍh hỌ đã dẠy taO cáK đỨg trÊn dƯ luẬn ... Tao bIếT ơN nhỮg ngưỜi đà ngÁg đưỜg ta0 ... nhỜ hỌ mÀ ý chÝ ngỊ lỰc cỤa tAo thÊm vỮg vÀg ... tAo biẾt ơN nhỮg ngƯời đà tỪ chỐi tAo....Họ đà giÚp tAo cÓ đƯợc tYh thẦn lạC qUan vÀ hY vỌg...taO biẾt ơN vÀ nhỚ mẶt tỪg đỨa...đỂ kÒn tRả thÙ...=))

Lưu   Bỏ

YH : bedau_onl11
DT : 0937 022 840

Lưu   Bỏ

beut_kute93

Tham gia

14/03/2008

Sinh nhật

10/05/1993

Giới tính

Nữ

Lượt thăm

22,103



£åm W€ñ ñh€ !!!!!!!!!!



Làm quen !!!!!!!!

Ra chơi. Nhỏ và đứa bạn thân rửa tay ở một vòi nước trước dãy lớp của khối 12.

Một anh chàng lạ mặt chạy ra đưa nhỏ một bức thư làm quen. Anh ta nói là của một người bạn cùng lớp gởi cho nhỏ. Nhỏ đỏ mặt. Đứa bạn thân cứ trêu nhỏ mãi.

Cả ngày hôm đó nhỏ cứ suy nghĩ miên man. Nhỏ thật sự không dám tin là có ai đó "mết" nhỏ, nhưng nhỏ cảm thấy vui vui, nhỏ vui nhưng cũng bối rối lắm, không hiểu tại sao mình lại vui.

***

Giáng sinh. Rốt cuộc "người lạ mặt" cũng xuất hiện, đưa cho nhỏ một tấm thiệp chúc xinh xinh. Người đó có gương mặt hiền khô. Nhỏ cũng chỉ biết đỏ mặt nói tiếng cám ơn. Lần này nhỏ lại càng rối hơn, nhưng sâu thẳm trong lòng nhỏ vẫn có một niềm vui nho nhỏ đeo bám làm nhỏ càng bối rối hơn.

***

Giờ thể dục. Học môn nhảy cao. Tuy rằng nhỏ là một học sinh ưu tú của lớp nhưng thể dục là khắc tinh của nhỏ, nhỏ chẳng thể nào chinh phục được cái xà tre đó, dù chỉ là mức xà khởi động.

Nhỏ về nhà cố gắng tập luyện. Sàn gạch bông trơn lắm. Nhỏ mặc kệ, cứ ráng khởi động làm nóng rồi căng dây thun nhảy.

Bịch!

Rắc!

Toàn thân nhỏ đau điếng. Sự cố chấp khiến nhỏ trả giá đắt: cổ chân nhỏ bị trật rồi.

Mấy hôm sau, nhỏ lê cái chân khốn khổ của mình vào lớp. Sự chậm chạp của nhỏ lúc lên cầu thang cũng đủ lâu để người ta trông thấy (lớp người ta ở ngay ngã rẽ lên cầu thang mà).

***

Tan học.

- Chân bé bị đau à?

Người ta đi ngay sau lưng nhỏ. Đứa bạn thân của nhỏ đã xin về sớm hồi tiết 4. Bây giờ chỉ có nhỏ và người ta đi chung đường thôi, nhỏ lại bối rối tợn.

- À... dạ...chân em bị trật.

- Bé đau lắm không? Bé xức thuốc chưa? Bé làm sao mà chân bé bị vậy?

- Ơ...em tập nhảy cao ở nhà...à...và bị trật chân...cũng đau lắm...em có uống thuốc rồi.

- Bé học thể dục thứ mấy? Bé cần xin nghỉ không?

- Mai em học rồi...mai lại kiểm tra nữa, chắc em không dám xin nghỉ.

- Vậy à. Ngày mai bé cố lên nhé! Anh ủng hộ bé!

- Hì hì, cảm ơn anh...thôi chào anh, em tới nhà rồi..

- Bye bé nhé!

- ... Bthấy vui vui khi có một người quan tâm nhỏ tới vậy. Nhỏ không cần biết người ta chỉ xem nhỏ là em thôi, hay thật lòng xem nhỏ như "em đặc biệt". Nhỏ chỉ biết rằng nhỏ có thêm một người anh quan tâm đến nhỏ. ye anh.

Nhỏ bước vào nhà. Và rồi nhỏ chợt nhận ra, nhỏ thấy vui vui khi có một người quan tâm nhỏ tới vậy. Nhỏ không cần biết người ta chỉ xem nhỏ là em thôi, hay thật lòng xem nhỏ như "em đặc biệt". Nhỏ chỉ biết rằng nhỏ có thêm một người anh quan tâm đến nhỏ.


Bài viết trước: /\/i€m \/µi

Bài viết sau: ñhø håy ¢µøi


Gửi lời bình (Có 1 lời bình) |  Viết lời bình cho bài viết này

beut_kute93

Đăng vào 10 giờ 36 phút ngày 26 tháng 8 năm 2008

Hiển thị từ 1 đến 1 trong tổng số 1

<< < 1 > >>

emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion
Gửi lời bình