Lưu   Bỏ

TÌNH CHỈ ĐẸP KHI CÒN DANG DỞ,,,,,,,,,,,,,,TÌNH MẤT VUI KHI ĐÃ KẾT HÔN RỒI,,,,,,,,

Lưu   Bỏ

bachtuyetmai

Lưu   Bỏ

Tham gia

14/03/2008

Sinh nhật

06/04/1985

Giới tính

Nữ

Lượt thăm

10,733



TÔI BƯỚC VÀO THÀNH PHỐ



Tôi bước vào thành phố
Hữu Thỉnh

Tôi bước vào thành phố
Với nguyên mùi rơm tươi
Có đám mây vải ốc
Thường thấy lúc chuyển trời.
Tôi hay héo như cây
Tôi hay buồn như nước
Ba bảy tấm gương mờ
Với bao nhiêu lối quặt.
Gập ghềnh đường tôi đi
Không một ai ngó tới
Bỗng nhiên họ xúm lại
Gặp bùn tôi trượt chân
Không phải đỡ tôi lên
Họ xem cho đỡ té
Tôi bỗng nhớ đến mẹ
Dặn khẽ lúc lên đường
Tôi viết vội thư thăm
Không nói gì chuyện ngã.
Mẹ tôi đã già rồi
Đời không ai biết cả
Tôi bước vào thành phố
Vết sẹo dìu tôi đi.


Bài viết trước: VÀ ANH TỒN TẠI

Bài viết sau: ĐÔI MẮT


Gửi lời bình (Có 2 lời bình) |  Viết lời bình cho bài viết này

Cuộc sống là một thiên trường không hòan hảo!Chỉ có thử thách mới làm con người mạnh mẽ,đủ tự tin và nghị lực để vươn lên phía trước được.

Do vậy,theo tôi nghĩ khi chúng ta "vấp ngã",ta đừng bận tâm đến những "vết thương" đó to hay nhỏ,đau hay không đau;mà ta hãy học cách "chữa trị" vết thương đó,biết cách tìm ra những nguyên nhân khiến ta bị vấp ngã để từ đó có thể rút ra kinh nghiệm tránh sự vấp ngã tiếp theo.

dongsong_xtick90

Đăng vào 4 giờ 14 phút ngày 19 tháng 7 năm 2008

Mỗi lần ngã là mỗi lần đứng dậy

Luợm thêm khôn trút dại bên đường

dongsong_xtick90

Đăng vào 3 giờ 33 phút ngày 19 tháng 7 năm 2008

Hiển thị từ 1 đến 2 trong tổng số 2

<< < 1 > >>

Gửi lời bình