Gió vẫn hát hoài những bản tình ca
Qua những con phố ngoằn ngoèo như cuộc sống
Không có bão mà biển triều dậy sóng
Anh xa rồi
phải không anh yêu
Muốn nói thật nhiều
Muốn nói bao nhiêu
Nhưng tất cả rồi em đều không thể
Ơi nỗi nhớ sao cứ dài đến thế
Mùa đi qua vẫn cứ cồn cào
Phải vì mình đã yêu nhau quá vội
Nên xa rồi cũng chẳng hiểu vì sao