Ngày xưa...
em là 1 con bé hay suy nghĩ vẩn vơ
chưa hề bik ý nghĩa thực sự của t/y
ko bik wí trọg tình iu của người khác
lun sở hữu 1 khuôn mặt lạnh lùng
hay khóc...1 mình
tự xa lánh mọi người
bùn...thấy mình cô đơn wá
…trầm cảm…
lun ao ước có đc 1 t/y vĩnh cữu [ dù bik trên thế jan ko có j là trườg tồn mãi mãi ]...
ích kỉ, chỉ sốg và nghĩ cho riêg em...
| mọi người ghét em và em căm ghét cả bản thân mình |
N
gày nay...
em vẫn ko bỏ đc tính hay suy nghĩ vớ vẩn
đã hỉu đc thế nào là t/y
đã bik wí trọg tình cảm của mọi người dành cho em
lun cười...thật tươi...
zẫn hay khóc 1 mình...khi bùn
hoà đồg hơn trc
bạn bè rất nhìu...ko hỉu sao zẫn thấy cô đơn và trốg trải như thíu 1 cái j đó...
tinh nghịch...đôi lúc lặg lẽ
bik nghĩ cho mọi người...dần wên mất bản thân
| mọi người đã dần iu wí em gòy, anh ạ ! có thêm anh nữa nà :"> |
Và...
em đã bik cách wí trọg nhữg j mình có
[nhất là t/y anh dành cho em]
tất cả...nhữg thứ anh tặg riêg em
em lại ích kỉ...chỉ jữ nó cho riêng mình
| tình yêu ko có sự sẻ chia với người thứ 3, anh nhỉ ? |

Những ngày ko ở bên nhau
làm em nhớ…
nhớ lắm...
đôi bàn tay anh...ấm áp
đôi vai anh...gầy
jọng nói anh...thì thầm êm ái
ánh mắt anh...nhìn tha thiết
vòng tay...
mọi thứ...thuộc về anh
| em yêu anh | 
Anh hỏi em :
" Nếu 1 ngày nào đó bàn tay anh ko còn ấm áp nữa thì sao?"

…
em sẽ rất sợ
nếu như... ngày đó xảy ra
bàn tay anh ko còn...như bây h...mà trở nên lạnh já
nhưng em sẽ jữ bàn tay đó...jữ thật chặt...hết mức có thể
[ em sẽ sưởi ấm tay anh như anh đã từng sưởi ấm bàn tay em ]
để cho bàn tay anh trở lại như lúc ấy...
| đừg làm em sợ...em ko muốn mất anh...ko bao h muốn |
em yêu anh + anh yêu em

[ mình bên nhau mãi anh nhé! ]
Entry này viết trc khj anh thj rồj nhưg đến tận bây h em mớj post, mong ox sẽ k trách em về sự chậm trễ này…và entry nì em k trag trí nhìu, nó đơn jản, k màu mè ... như chính t/y em dành cho anh đấy ox àh ^^