Vjen_ke0_nh0

Lưu   Bỏ

Vjen_ke0_nh0

Lưu   Bỏ

Vjen_ke0_nh0

Lưu   Bỏ

Vjen_ke0_nh0

Tham gia

23/03/2008

Sinh nhật

22/10/1992

Giới tính

Nam

Lượt thăm

8,018



Tình yêu và giọt nước mắt!



Lý Mạc Sầu với câu nói bất hủ “ Hỡi thế gian, tình là gì ? Tình khiến sinh tử tương hứa … “ như đâm một nhát dao thấu tận tâm can đến những kẻ hữu tình trong thiên hạ. Và không chỉ người xưa bị chữ Tình chi phối, mà người nay cũng lận đận, lao đao cùng chữ Tình ấy không kém . Với tấm lòng tan nát trước tình nàng, S đã hoài niệm về những điều tốt đẹp nhất thuở hai đứa “đuổi bướm, hái hoa” để ngậm ngùi khắc từng lời ân tình trong tận tâm can mình ra trang viết …


Em biết không ?

Anh không còn thích chơi game nữa không phải là vì " anh chán "_như lý do anh trả lời cho câu hỏi của em, mà là vì anh luôn bắt gặp hình ảnh của em ở trong đó .

E có biết ngày e nói lời chia tay, khi vừa đọc xong những dòng tin nhắn phũ phàng đó, nước mắt của anhđã lặng lẽ rơi hay không?

Dẫu biết tiệm net lúc đó rất đông và rất nhiều cặp mắt đổ dồn vào anh, nhưng anh không sao kiềm được những giọt nước mắt của mình. Rời tiệm net, anh như người mất hồn, có lẽ chỉ một chút nữa thôi là anh đã không còn được yêu em nửa_ bởi một chiếc xe tải lớn chạy với tốc độ cực nhanh lao tới .

Anh ngừng chơi game cả tháng trời , việc làm mà anh không bao giờ nghĩ mình làm được dù chỉ là trong một ngày, mà lại để chỉ nghĩ đến em.

Sau đó anh cố quên em và chơi game lại, thế nhưng hình ảnh của em vẫn còn mãi trong tâm trí anh, trong từng bối cảnh của Thế giới hoàn mỹ.
Anh theo em qua Đào Nguyên Trấn, một nơi nổi tiếng đẹp nhất Thế Giới Hoàn Mỹ, nơi anh đã từng theo sau em cùng hoa hồng rải theo thật lãng mạn. Lòng tự hứa sẽ không nhớ đến em nữa nhưng tay của anh lại cho rải hoa hồng và chạy lên trên y như lần đó vậy. Đúng, cảnh vật vẫn y nguyên, vẫn những đám mây trắng lặng lẽ trôi đan vào hoa hồng, vẫn anh đó , nhưng lại trống vắng một bóng hình, không có em, Tim anh đau như cắt và những giọt nước mắt lại tiếp tục rơi. Anh yêu em !!!

Anh thường để password theo tâm trạng hay suy nghĩ của mình , lúc thì “chanqua”, lúc thì “cogang”… lần này là” anhnhoemnhieulam” rồi “anhyeuem”…Anh điên quá phải không em?, nhưng đó lại là cảm xúc thật của anh những lúc ấy.

Những lần nói chuyện vui vẻ giữa anh và em, khi chúng ta vẫn còn giành cho nhau những câu nói ngọt ngào, những dòng tin nhắn nồng ấm em gửi cho anh, anh đều lưu vào , để khi nào nhớ anh em lấy ra đọc_ và cười, để hạnh phúc với những gì mình đang có. Thế mà lúc này, anh hạn chế tối đa việc đọc lại, tự tránh cho mình những giọt nước mắt đau đớn,anh yêu em !!!

Không biết em thì sao nhưng lúc đó , đối với anh em quá lạnh lùng, em nói anh đừng nói câu “Em nhớ anh “ hay đại loại như vậy nữa. Anh đồng ý, những lần sau đó chúng ta nói chuyện với nhau như những người bạn tốt, như giữa chúng ta vẫn chưa từng có gì, nhưng lòng anh thì không như thế …

Phải giấu những cảm xúc của mình thì thật là khó khăn, nhưng biết làm sao được .

Nhiều lúc anh muốn xóa nick em đi , không nói chuyện với em nữa và quên đi tất cả, nhưng anh không làm được. Anh yêu em…

“…Chút nắng mùa đông cho em ấm áp nhưng anh không thể là mặt trời …”

Chẳng lẽ việc tụi mình liên hệ với nhau bấy lâu, bao nhiêu lời ngọt ngào, niềm vui, hạnh phúc đó là chút nắng em dành cho anh sao? Cám ơn em. Chút nắng đó thật đẹp vì nó đã cho anh một quãng thời gian ấm áp vô cùng .

Nhưng nếu không có chút nắng đó, không có những ngày ấm áp đó thì cũng đã không có những ngày đen tối, lạnh lẽo ập đến với anh.

Quãng thời gian đó thật lạnh lẽo và kinh khủng đối với Anh. Anh chỉ biết nghĩ đến em và khóc thầm một mình.
May sao hôm nay anh đã thực sự thay đổi, anh đã quên được em. Điều này thật tốt cho cả hai chúng ta, đúng không em? Anh bây giờ tự hướng mình về những điều tốt đẹp trong cuộc sống, bạn bè mang lại cho anh niềm vui, gia đình mang tới cho anh những phút giây ấm cúng, anh cũng không còn đau khổ vì em như những ngày trước nữa .

Anh mong em hạnh phúc nhiều lắm, anh mong em tìm được cho mình một người thật tốt, thật yêu em để cùng em chia sẻ những niềm vui nỗi buồn trong cuộc sống .

Anh viết thư này khi vô tình đọc lại những trang blogs lúc trước, nó nhắc anh nhớ lại những kỉ niệm đẹp , rất đẹp giữa anh và em mà mãi mãi anh sẽ không quên, không bao giờ……


Bài viết trước: Tuyển thành viên bang!

Bài viết sau: Yêu là thế!


Gửi lời bình (Có 1 lời bình) |  Viết lời bình cho bài viết này

eo anh tuân viêt hay thê văn thơ lai lang

pe_xinh

Đăng vào 11 giờ 59 phút ngày 10 tháng 8 năm 2008

Hiển thị từ 1 đến 1 trong tổng số 1

<< < 1 > >>

emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion emotion
Gửi lời bình