Mấy hôm nay cảm giác bản thân mệt mỏi lắm , có lúc khóc nấc lên vì thật sự lúc đấy chịu ko nổi , uhm thì công nhận mình yếu đuối hay gì cũng đc . Nhưng những lúc thế này chỉ muốn ở bên cạnh mẹ , ngồi im cũng đc để mẹ ôm vào lòng . Ở bên cạnh mẹ thì chẳng khi nào bị trách móc , sỉ vả , chữi vào mặt hay xúc phạm gia đình cả . Có những lúc nghĩ rằng giá lúc về thăm nhà đồng ý ở lại nhà với bố mẹ rồi ra sao thì ra cho rồi , nhưng thương bố mẹ lắm ko nỡ làm vậy. Cứ nghĩ lại lúc bố khóc vì thương mình còn bé nhỏ mà phải lăn lộn vì gia đình rồi hỏi mình có khổ lắm ko , nhìn bố thế thì nào dám than thở một lời . Thôi đã đâm lao thì theo lao. Giờ chỉ mong lớn thật nhanh , thế thôi .Có những chuyện bố mẹ ở nhà ko hiểu và ko biết . Bố mẹ ạ , dù cho bất kì chuyện gì xẩy ra , chỉ cần bố mẹ tin con là đc , con là con của bố mẹ , và con ko bao giờ làm những việc quá sai trái hay mất tự trọng cả , chỉ cần tin con thôi !
Bác nói mình làm việc ko trách nhiệm , hàng hóa thiếu gì cũng ko biết , bác ạ , bác sai rồi . Sao bác có thể vì chút việc nhỏ nhặt rồi mắng vào mặt cháu như vậy ?Thế bình thường ai đi lấy hàng cùng bác ? ai nói bác nghe hàng gì cần hàng gì thiếu ? ko phải cháu đúng ko ?
Bác nói bố mẹ cháu ko ra sao , rằng thì là gây dạn nứt tình chị em nhà bác . Vậy ai hàng ngày vẫn nói như tát vào mặt cháu rằng anh chị cháu ko ra gì ? nói một cách nặng nề khiến cháu bị tổn thương . Vậy bác nghĩ như thế nghĩa là gì ? Anh chị và bố mẹ cháu thế nào - bản thân cháu rõ . Cháu ko cần bác bôi bác gia đình cháu . Vốn dĩ đã chẳng ai ra gì trong mắt bác cả , ngay cả ông cháu cũng vậy . Cháu buồn lắm , mà có khi nào bác quan tâm đến chuyện cháu buồn hay vui .
Bác kiểm tra máy tính tiền , dư ra một chút bác nhìn cháu bằng ánh mắt nghi ngờ và những câu hỏi cứ như là nếu bác ko kiểm tra thì cháu sẽ lấy tiền của bác ấy . Bác ạ , dù cháu ko đc học hành đầy đủ , những bản thân cháu đủ lòng tự trọng để ko đi ăn cắp tiền của ng khác . Cháu ko cần tiền của bác . Cháu chỉ lấy những gì của cháu , thế thôi . Bác hỏi cháu ko nói , ko có nghĩa là cháu ko biết giải thick như thế nào , mà là cháu quá chán nản ko còn muốn nói gì nữa . Nói thì lại rách chuyện thêm , cháu thương mẹ cháu ở nhà nghe chuyện này lại nghĩ suy này nọ , mà nào có phải đến tai mẹ cháu thì vẫn là chuyện nhỏ nhặt thế này đâu ? Từ trước đến nay bác cho rằng bác lúc nào cũng đúng , và khi bác mắng mỏ thì cháu ko đc giải thick một điều gì ... bác cho rằng đó là mất dậy , là cãi lại bác . Vậy thì tại sao hôm qua bác lại hỏi cháu giải thick chuyện đấy như thế nào ?
Lúc nào bác cũng khuyên nhủ con bác rằng phải rắng mà học , ko học thì chẳng nên ng đc đâu , bác chẳng thèm để ý đến cháu ngồi bên cạnh đang tủi thân như thế nào khi nghe câu ấy , bác - chưa - bao - giờ - quan - tâm - đến - cảm - giác - của - cháu - cả !
Lúc nào không khí trong nhà cũng ngột ngạt , sáng sớm vừa mở mắt ra đã bị bác trách cứ ko thứ này thì thứ nọ. có khi nào bác nói nhẹ nhàng đc với cháu đâu ? lúc nào mặt mày bác cũng nhăn nhó , ko lúc nào cháu tự tin đc trc mặt bác cả . Dù cháu có làm tốt bất cứ việc gì bác cũng ko khen đc một câu , nhưng những lỗi bé như con kiến thì bị chữi khơi khơi vào mặt. Bác ạ , sống thế này thì chẳng đc một ngày vui đâu ......