Hôm nay ghé blog bạn Việt nữ .. đọc đc lyric này , có cảm giác thật lạ . Đã lâu rồi hình như bản thân mình chẳng còn bao dung như thế này nữa . Thời gian làm mọi thứ khác đi , và khi tình yêu ko đủ đầy thì niềm tin hay sự tha thư cũng dễ lung lay . Chưa khi nào mình yêu anh đủ nhiều để mang cho anh chút gì đấy gọi là hạnh phúc , chưa khi nào quá thánh thiện để ôm một giấc mơ anh bình yên mà ko có mình trong đấy , chưa khi nào bản thân quá bao dung để chắp nhận đứng sau một ng trong hạnh phúc của anh . Rồi cái gì mất cũng mất , cái gì vốn dĩ cần chấm dứt cũng phải chấm dứt . Trong tiềm thức ai cũng có chút gì đấy tiếc nuối , rồi đôi chút nặng lời với nhau . Chỉ có một điều cảm thấy vui - bây giờ nhìn thấy nhau vẫn có thể mỉm cười và đối xử với nhau bình thường , vậy là đủ rồi .
Chỉ cần em vui
Ngày qua lặng thầm bên em,
Nhìn em vui, lắng nghe em buồn
Và sâu tận trong con tim,
Anh đã biết yêu em thật rồi.
Tình yêu tự nhiên sinh ra
Giữa 2 chúng ta, sau bao ngày.
Nhiều khi ôm em trong tay,
Anh muốn nói yêu em thật nhiều.
Nhưng bên 1 người em đã quá yêu thương,
Bên 1 người mà em gắn bó hơn anh
Anh vẫn biết em sẽ không thể nào đến với anh.
Đk:
Dù như thế anh vẫn luôn luôn cần em
Cần em để anh biết anh đang còn yêu.
Anh sẽ lặng thầm đứng phía sau 1 người
Chỉ mong được nhìn thấy nụ cười của em.
Em có biết khi đã yêu thương 1 ai,
Dù cho bóng tối có vây quanh đời anh
Nhưng chỉ cần hạnh phúc đến bên em thôi,
Anh chấp nhận cùng sống với bóng tối
Và ngàn yêu thương.
Và tất cả những gì anh muốn, chỉ là:
Em bình yên.
Trong tình yêu, đôi lúc, chỉ cần 1 người cười là đủ.