Có những lúc ngôn từ trong em bị nghẹn lại bởi giọng nói, cử chỉ hành động của anh khiến em vui, một niềm vui âm ỉ và rồi sẽ bất chợt bùng cháy cả khi đang xa anh. Với em, lúc đó có nói gì cũng là không cần thiết. Sự im lặng đôi khi là thời khắc quý báu để chiêm nghiệm và cảm nhận những điều tuyệt diệu.
Những cái ôm đúng lúc của anh khiến em ấm lòng, anh khẽ nói: “Anh là người hạnh phúc nhất thế gian”. Khi ấy con tim em đập dữ dội trong sự lặng yên của em, lòng em phân vân tự nhủ, muốn tranh ngôi vị thứ nhất ấy về cho mình - Em mới là người may mắn, hạnh phúc nhất trần đời vì em có anh, anh biết chăng!
Anh có biết, những điều anh nói với em, các tâm sự anh gửi trao, kiểu anh thể hiện tình yêu với em, cách anh yêu em... Em đều cảm nhận được sâu sắc bởi trái tim mình, một tình cảm nồng ấm, thiết tha với bao rung động của tuổi trẻ. Dẫu không nói ra nhưng em luôn thấu hiểu, ghi nhớ và trong em ngọn lửa tình yêu luôn cháy mãi, cháy mãi những xúc cảm thân thương về anh. Em chẳng nói ra cũng bởi em nghĩ có nói bao nhiêuđều là không đủ, chỉ biết tặng anh ánh mắt trìu mến trong xanh như biển hồ thu, nụ cười rạng rỡ như nắng mùa xuân và cả trái tim em bốn mùa yêu anh.
..I
LOVe
YOU
em yêu anh nhiều lắm
luôn cần có anh
một trái tim một tình yêu
em tặng anh
mai_mai_ben_nhau_nhe_h2t
trọn đời chỉ yêu anh