Khi còn bé, em vẫn luôn ao ước rằng sẽ có một phép màu nào có thể khiến cho thời gian trôi qua thật nhanh, để có thể lớn khôn, trưởng thành. Giá mà em biết được rằng những phút giây quý giá ấy sẽ trôi qua và mãi mãi không trở lại, mãi mãi. Thì có lẽ khi đấy em sẽ không hề muốn thời gian vụt qua khỏi tầm tay mình. 
Phút giây này đây, thời gian khẽ vội trôi qua tầm tay, em bất lực nhìn nó trôi đi. Ngày mai, cái ngày mà em không hề chờ đợi, không hề chuẩn bị cho nó, nó sẽ đến, sẽ mang đi tất cả, nó sẽ cuốn đi tình yêu, cả nước mắt của người đi và người ở lại. Dù biết rằng còn bên nhau một phút giây nào là còn hy vọng từng phút giây ấy, nhưng dường như cái sự thật phủ phàng đang mở ra trước mắt ta đã che kín tất cả. 
Trong màn đêm yên tĩnh, mọi vật như chìm đắm vào giấc ngủ, chỉ còn mình ta với cái bóng của chính mình, với những câu hỏi về tình yêu đôi mình vẫn xuất hiện dồn dập trong đầu. Em muốn khóc, muốn hét lên thật to, để cho tất cả có thể bay đi, bay đi hết, cho lòng E có thể được nhẹ nhàng, thanh thản. Điếu thuốc cháy dở trên tay đã sắp tàn, một ngày mới lại sắp bắt đầu. 
Ngày mai đây, dù biết sẽ rất khó khăn nhưng bản thân ta phải luôn tự nhủ rằng mình phải vững vàng để đối diện với mọi việc, phải là một điểm tựa vững chắc cho người ra đi: "Nơi phương trời xa A hãy yên tâm, cho dù thế nào thì E vẫn luôn ủng hộ mọi quyết định của A, vẫn mãi đi bên đời A và sẵn sàng ..... Và cho dù thế nào đi chăng nữa, trong trái tim E vẫn luôn có 1 ngăn dành riêng cho A và chỉ mỗi mình A mãi mãi là như vậy".
Chuông đồng hồ đã điểm 12 tiếng, ngày ấy đã đến, dù ta có muốn chấp nhận hay không thì nó cũng là một phần của cuộc sống mà ta phải trải qua. Cầu mong rằng mọi chuyện sẽ trôi qua thật êm đềm, nhẹ nhàng như khi nó đặt chân đến với cả hai chúng ta. Thầm nhủ lòng mình sẽ cố gắng vượt qua.