Lưu   Bỏ

~~~~~ Bởi Vì Yêu Anh~~~~~~

Yêu Anh Rất Nhiều.

Lưu   Bỏ

Bin_buon

Lưu   Bỏ

Tham gia

13/01/2008

Sinh nhật

19/11/1987

Giới tính

Nữ

Lượt thăm

11,484



Điểm tựa



Khi còn bé, em vẫn luôn ao ước rằng sẽ có một phép màu nào có thể khiến cho thời gian trôi qua thật nhanh, để có thể lớn khôn, trưởng thành. Giá mà em biết được rằng những phút giây quý giá ấy sẽ trôi qua và mãi mãi không trở lại, mãi mãi. Thì có lẽ khi đấy em sẽ không hề muốn thời gian vụt qua khỏi tầm tay mình.

Phút giây này đây, thời gian khẽ vội trôi qua tầm tay, em bất lực nhìn nó trôi đi. Ngày mai, cái ngày mà em không hề chờ đợi, không hề chuẩn bị cho nó, nó sẽ đến, sẽ mang đi tất cả, nó sẽ cuốn đi tình yêu, cả nước mắt của người đi và người ở lại. Dù biết rằng còn bên nhau một phút giây nào là còn hy vọng từng phút giây ấy, nhưng dường như cái sự thật phủ phàng đang mở ra trước mắt ta đã che kín tất cả.

Trong màn đêm yên tĩnh, mọi vật như chìm đắm vào giấc ngủ, chỉ còn mình ta với cái bóng của chính mình, với những câu hỏi về tình yêu đôi mình vẫn xuất hiện dồn dập trong đầu. Em muốn khóc, muốn hét lên thật to, để cho tất cả có thể bay đi, bay đi hết, cho lòng E có thể được nhẹ nhàng, thanh thản. Điếu thuốc cháy dở trên tay đã sắp tàn, một ngày mới lại sắp bắt đầu.

Ngày mai đây, dù biết sẽ rất khó khăn nhưng bản thân ta phải luôn tự nhủ rằng mình phải vững vàng để đối diện với mọi việc, phải là một điểm tựa vững chắc cho người ra đi: "Nơi phương trời xa A hãy yên tâm, cho dù thế nào thì E vẫn luôn ủng hộ mọi quyết định của A, vẫn mãi đi bên đời A và sẵn sàng ..... Và cho dù thế nào đi chăng nữa, trong trái tim E vẫn luôn có 1 ngăn dành riêng cho A và chỉ mỗi mình A mãi mãi là như vậy".

Chuông đồng hồ đã điểm 12 tiếng, ngày ấy đã đến, dù ta có muốn chấp nhận hay không thì nó cũng là một phần của cuộc sống mà ta phải trải qua. Cầu mong rằng mọi chuyện sẽ trôi qua thật êm đềm, nhẹ nhàng như khi nó đặt chân đến với cả hai chúng ta. Thầm nhủ lòng mình sẽ cố gắng vượt qua.


Bài viết trước: Vì Sao

Bài viết sau: Lời Yêu Thương dành....


Gửi lời bình (Có 1 lời bình) |  Viết lời bình cho bài viết này

em viết hay lắm. Nhưng sao mỗi bài viết của em đều mang tâm trạng u uẩn và buồn đến như vậy. Cho dù em đã tự an ủi là cố gắng nhưng thực sự thì lại không phải là như vậy. Biết bao giờ em mới vượt qua được bống tối cuộc đời mình. Em nhiều tình cảm quá, người ta vấp ngã thì phải đứng dậy. Đằng này thì cảm giác trốn chạy mà không thoát của em làm người khác cũng thấy buồn theo. Mỗi khi em cười thì vui đến thế vậy mà mỗi khi một mình em lại như thế này ư. Đến bao giờ thời gian sẽ đưa em đến đựoc niềm vui???????????????

giacmohong

Đăng vào 19 giờ 59 phút ngày 13 tháng 2 năm 2008

Hiển thị từ 1 đến 1 trong tổng số 1

<< < 1 > >>

Gửi lời bình