blacksoul_immortal1349

Lưu   Bỏ

blacksoul_immortal1349

Lưu   Bỏ

blacksoul_immortal1349

Lưu   Bỏ

blacksoul_immortal1349

Tham gia

30/05/2008

Sinh nhật

02/12/1987

Giới tính

Nam

Lượt thăm

2,499

Hoạt động

Ảnh của bạn

Chưa có album

Video của blacksoul_immortal1349

Đã đăng 4 video trong chuyên mục  

Gửi video

Hiển thị từ 1 đến 4 trong tổng số 4

<< < 1 > >>

Blog

Mỗi ngày 1 chuyện 4

Viết lúc 1 giờ 36 phút ngày 20 tháng 7 năm 2008

Một ngày trôi qua bình lặng,cuộc sống vẫn thế,công việc vẫn thế,để đến đêm về,ta không còn là ta nữa...1 kẻ điên,điên trong chính suy nghĩ của mình,lún sâu trong chính những nỗi đau giả tưởng,để rồi chìm ngập trong men say thực tại..

Tại sao??cuộc sống là thế sao???không thể thay đổi được gì sao??cứ phải chửi thẳng vào cuộc sống à??ta có thể làm được gì? nhận được gì?tất cả dường như vô nghĩa,ta muốn say,ta muốn đập,ta muốn phá phách,muốn xé toạc viễn cảnh hạnh phúc,muốn phỉ nhổ vào quá khứ,làm sao đây??Ta phải làm sao?4 bức tường có thể ngăn cản được ta không??Đen tối , mệt mỏi rã rời ,ức chế....thở căng lồng ngực,khó thở quá ! đau đớn quá,bóng tối đang dồn ép ta,không cựa quậy được,chân tay như bị trói chặt,và trái tim nữa,trái tim của ai kia mà sao đầy những sứt sẹo,máu vẫn ứa ra,lênh láng,tràn ngập trước mắt,nó vẫn còn đập,nhưng sao khổ sở thế?? không được đập cho hẳn hoi,mà nhăn nhúm lại,co quắp lại,run lên bần bật...Lẻ loi..

...thình thịch..thình thịch...từng tiếng nặng nề...thình thịch...thình thịch...kéo dài đến vô tận.Âm thanh vang vọng bên tai,văng vẳng đâu đây,như xa như gần,chơi vơi trong tăm tối,bơ vơ trong cô độc.Nỗi sợ đang kéo đến,nó đang tiến đến,chậm chạp,nhưng len sâu vào tâm hồn ,ta cảm nhận được,nó đang trong tay ta,đang trườn bò trên khắp thân thể ta..lạnh quá! Ai cứu tôi với,nó sắp giết tôi..! AAAAAAAAAAAAAAAAAAAA..!

Và hoang dại..khi ta chẳng còn cảm giác gì nữa..thân thể như không còn là sở hữu của ta nữa,lạnh ngắt,im phăng phắc,không cử động nữa...Đôi mắt kia ?? sao vô hồn đến thế?....

Trống vắng....âm u,giữa 4 bức tường là cả 1 cuộc sống tươi đẹp ngoài kia...những thứ không tồn tại....những thứ hoang tưởng,những cơn mơ trong đêm dài...đang hiện ra trước mắt ta...những giọt nắng nhảy nhót,những nụ cười,những niềm vui bất tận,những hạnh phúc....đang lởn vởn trước mắt ta...bàn tay nào đang tiến đến? đôi mắt nào đang nhìn ta đắm đuối??BẬT DẬY...cố vùng vẫy ,giằng giật trong cơn bóng đè,đạp tung tất cả,giật lấy cuộc sống...Cánh cửa kia rồi,ánh sáng le lói kia rồi...đợi ta nào,đừng vội vã thế ,đừng rời bỏ ta thế,...bàn tay ơi! đôi mắt ơi.........còn 1 chút nữa thôi....đây rồi...nắm lấy cánh cửa,đẩy tung ra,với những niềm hân hoan chỉ đợi có ánh sáng vào là bùng nổ,đạp bung cánh cửa...........Ánh sáng đâu rồi?? nắng đâu?nụ cười đâu???có gì ngoài 1 cơn mưa...bầu trời đen như mực,gầm gừ,cuồn cuộn 1 cơn giông tố dữ dằn...gào thét điên cuồng,ào ào như muốn nuốt chửng ta giữa hoang tàn....Bỗng 1 tiếng sét nổ ngang trời...Ầm.m.m.m !chói lóa 1 vầng sáng xé rạch bầu trời....bỗng tắt ngúm..! chỉ còn lại những giọt mưa ào ào như trút nước,trút xuống thân thể ta...lạnh toát!...ngửa mặt lên...đau rát!...

Lặng lẽ đi giữa cơn mưa ảo ảnh...mặc kệ ta...đừng đuổi theo nữa....cơn mưa dài thế?? lùng nhùng như những bóng ma...bao trùm lấy ta,bủa vây quanh ta,tràn ngập trong lòng ta những giọt cay đắng.....như muốn chôn vùi những ảo tưởng xa vời,như muốn cuốn trôi những dấu vết nghiệt ngã..Mưa ơi! đừng dừng lại nhé,ta đang đứng đây,nhìn thẳng vào mày đây...cuốn đi...chôn đi,giận dữ đi,bão tố đi....Bước chân dĩ vãng...tất cả đang rời bỏ ta.......nhấn chìm ta giữa bùn lầy xa cách,cách xa cho đến khi nào không thể với tới,mất hút giữa màn mưa trắng xóa,lạnh lẽo....Ta muốn niềm tin !!! Ta muốn niềm vui !!! ta muốn hạnh phúc !!!....gào to nữa lên...chỉ có mưa đang nghe mày....tan vỡ rồi,biến mất rồi...........................Xa vời......xa vời......Yên ắng...êm ái...nhạt nhòa...

Lún sâu rồi,chìm dần rồi,đang chìm rồi...nụ cười hiện lên,nhạt nhẽo...tặng mày nhé cuộc sống...ăn tao đê! ,đồ khốn nạn,ăn đê,thấy ngon không??? nhai kỹ đi...rồi nuốt đi....Chìm dần...chìm dần....để không còn thấy đau nữa,không thấy cô đơn nữa,không thấy mệt mỏi nữa,không còn những con côn trùng đang ngày ngày giày xéo,ăn mòn thân thể nữa.Không thấy gì là trống vắng nữa....là ký ức nữa...

Đôi mắt đã khép lại;hơi thở chậm dần....lâng lâng,lềnh bềnh....hoang vu...chấm hết...!

Bình luận nhanh(Có 1 bình luận)

Gửi lời bình

Các bài viết trước:

Xem blog