Lưu   Bỏ

Lưu   Bỏ

(¯`•♥.....trai tim.......♥•´¯)

Lưu   Bỏ

Tham gia

31/07/2008

Sinh nhật

31/03/1994

Giới tính

Nữ

Lượt thăm

2,936

Hoạt động

Ảnh của bạn

Album ảnh:

Xem toàn bộ

Hiển thị từ 1 đến 12 trong tổng số 82

<< < 1 2 3 4 5 6 7 > >>

Video của bexinh_kut3

Đã đăng 1 video trong chuyên mục  

Gửi video

hangkute

5:1

Hiển thị từ 1 đến 1 trong tổng số 1

<< < 1 > >>

Blog

suýt mất bạn.....................

Viết lúc 10 giờ 48 phút ngày 26 tháng 10 năm 2008

Suýt thì mất con bạn thân 

Nó và tôi, hai đứa thân nhau như chị em. Tôi hiểu nó, nó cũng biết nhiều về tôi. Tôi quý nó, và tôi biết nó chưa bao giờ ghét tôi. Vậy mà một tuần nay, tôi và nó cứ như người xa lạ.

Tôi chẳng hiểu sao nó lại giận tôi chỉ vì một chuyện vô cùng cỏn con như vậy.

Tôi vừa quen một anh bạn khối trên, nó ủng hộ hai tay hai chân. Hôm trước tôi đi sinh nhật với anh ta, và quên béng cái hẹn của nó. Nhưng tôi đã xin lỗi và xin lỗi rất nhiều, thế mà nó vẫn cứ giận tôi. Tôi nghĩ, bạn bè thì nên hiểu và thông cảm cho nhau, lúc trước nó đâu có như vậy, bây giờ thì lại giở chứng.

Tôi mệt mỏi, chả thèm để ý đến nó nữa. Dù sao, anh bạn trai hiện tại cũng lo lắng cho tôi rất nhiều, mà nó thì có lo cho tôi được như thế chứ?

***

Tối nay, tôi lại ở nhà một mình. Cảm giác hụt hẫng và thiếu vắng điều gì đó, tôi lấy máy điện thoại và gọi cho anh. Anh không bắt máy, có lẽ anh đang đi chơi với hội bạn trong lớp.

Bỗng trời bắt đầu đổ mưa, mưa mỗi lúc một to hơn. Tiếng sét và những ánh chớp chói loà loé lên trong đêm, như một vết nứt của bầu trời. Gió thổi mạnh, bầu trời đen kịt, tôi bắt đầu sợ, và tôi chỉ muốn khóc. Giá như anh biết rằng từ nhỏ, tôi vốn rất sợ sấm chớp. Tôi gọi lại cho anh mấy lần nữa, anh bắt máy. Tôi cố nói bằng giọng run rẩy để anh hiểu rằng tôi đang rất sợ và cần có ai đó bên cạnh ngay bây giờ. Nhưng rồi anh chỉ nói rằng "Anh đang bận!" và cúp máy..

Ngoài tiếng gió thét gào trong điện thoại, tôi còn nghe rõ tiếng nhạc ầm ầm và tiếng la hét của đám thanh niên. Tôi ngồi co ro trong căn phòng tối, và bắt đầu khóc..

Điện thoại lại reng..

- Mày đang ở nhà một mình hả?

Là nó, con bạn thân yêu quý của tôi. Cuối cùng thì nó cũng đã gọi cho tôi.

- Mày hết giận tao rồi hả?- Tôi mừng quýnh..

- Còn lâu! Mày chờ đấy tao bay qua nhà xử mày liền đây!

5 phút sau, nó đứng trước nhà tôi, mặc dù có khoác áo mưa nhưng nó vẫn run rẩy vì ướt. Nó liếc tôi một cái rõ khiếp, rồi nói :

- Mưa lớn thế này biết ngay là mày đang sợ. Từ nhỏ mày đã sợ sấm chớp mà. Tao không ngăn nổi mưa, nhưng tao qua đây để ngăn mày khóc một mình.

- Không phải mày đang giận tao sao?

- Giận mày không có nghĩa là sẽ bỏ rơi mày, con ngốc!

Trong phút chốc, tôi chợt nhận ra điều gì là quan trọng nhất, tôi ôm nó thật chặt để cảm nhận sự ấm áp trong tình bạn của hai đứa tôi.

Bình luận nhanh(Có 10 bình luận)

Gửi lời bình

Các bài viết trước:

Xem blog