Câu chuyện bắt đầu từ một buổi chiều mưa...Một cô gái đã khóc rất nhiều...Buồn rất nhiều vì tình yêu của mình tan vỡ...Cô đã đứng trong mưa nén từng giọt nước mắt...Và rồi...lúc đó cô đã gặp anh...!!
Anh nhẹ nhàng đến an ủi,vỗ về...và tâm sự với cô...Cô cảm thấy thực sự ấm lòng...
Những ngày sau đó...bên cạnh cô...luôn có hình bóng của anh..luôn được trong vòng tay yêu thương của anh và anh yêu cô hơn những gì anh có...
Thế nhưng tình yêu không hoàn hảo...Cô ấy đã sống trong những ngày tháng được anh chăm sóc được hưởng thụ phút giây hạnh phúc...Nhưng...Cô không nâng niu...Không trân trọng...Và...Cô không thật lòng
Có lẽ với cô...anh ấy chỉ la điểm dựa cho cô...kịp thời bên cô lúc hụt hẫng mà thôi...
Cho đến một ngày trời mưa to...thật to...anh đến gần cô... không nói gì...chỉ ôm cô nhẹ nhàng và hờ hững...
Anh khóc...nước mắt anh càng tuôn thì mưa càng to và nặng hạt hơn...
Và tiếng khóc ấy thay cho những gì anh muốn nói...thay cho những gì cô ấy muốn thanh minh...muốn thay đổi...nhưng đã quá muộn...
Và rồi...anh đã bước đi...trong màn mưa giá lạnh ấy...cho đến lúc mưa làm nhòe đôi mắt đẫm lệ của cô...làm nhòe đi hình ảnh của anh ấy...Lúc đó cô mới nhận ra rằng...thực sự...MÌNH ĐÃ YÊU ANH ẤY...YÊU RẤT NHIỀU...!!
Liệu có quá muộn không nhỉ...cô gạt lệ và tự hỏi mình thế...có lẽ là thế....