@.Em có biết rằng anh thường hay trách là: Em không hay quan tâm đến
anh bởi vì anh rất quý trọng sự quan tâm của em dành cho anh. Anh sợ
đến một ngày nào đó anh không cần nó nữa và sẽ trở thành một người vô
cảm trước những gì tốt đẹp em dành cho anh.
@.Em có biết rằng anh rất quan tâm đến em vì anh nghĩ rằng em cần sự
quan tâm đó, nhưng có lẽ điều đó đôi khi đã làm em cảm thấy hơi khó
chịu. Anh chỉ sợ đến một ngày nào đó anh sẽ lãnh đạm trước những nỗi
buồn, sự đau khổ của em vì anh nghĩ rằng em sẽ không cần người để lắng
nghe em thổn thức.
@.Em có biết rằng anh cảm thấy rất buồn khi những tình cảm tốt đẹp của
anh, tất cả là dành cho em vì anh nghĩ rằng em biết trân trọng nó.
Nhưng một sự thật phũ phàng là anh sẽ phải ngồi trong bóng tối để suy
nghĩ lại rằng: em có thật sự cần nó không ? Vì em ạ ! Tình cảm là một
cái gì đó cho đi mà không hề đòi trả công, nhưng nó sẽ chết khát khi
người ta không biết tưới mát cho nó.
@.Em có biết rằng anh rất hay lặp lại lời chúc: Your Dreams will become
true if you believe in you ! I hope that You are always happy and
successful for doing every thing at every where ! I believe in you !”
không phải bởi vì anh chẳng còn câu gì để nói, mà...Đó là tất cả những
gì anh mong muốn em sẽ có được, đó là những lời chúc chân thành từ tận
sâu thẳm trong trái tim ! Chỉ bấy nhiêu thôi nhưng đối với anh đó là sự
phấn đấu cả cuộc đời. Anh hy vọng rằng: Mỗi khi em gặp khó khăn, nỗi
buồn trong cuộc sống hãy nghĩ tới những dòng chữ này và hãy luôn nhớ
rằng anh đang ở bên cạnh em.
@.Nhưng....anh đã giận em.
Em nghĩ anh thật tàn nhẫn khi viết thư và nói rằng: “Sẽ quên hết mọi
thứ và làm lại từ đầu”. Thực ra em có biết rằng: anh đã ngồi thức bao
đêm, đã tự tàn nhẫn với chính mình trước khi viết cho em bức thư đó. Và
anh chỉ mong muốn rằng sau bức thư đó quan hệ của chúng mình sẽ tốt hơn
mà thôi.
@.Em có biết rằng: Mặc dù có một số chuyện anh rất giận em, nhưng anh
đã không cho em giải thích. Có thể em sẽ cho anh thật sự tồi tệ nhưng
anh nghĩ rằng nên làm như thế vì sẽ tốt hơn cho cả hai ta.
@.Em có biết rằng: Khi nhìn em buồn, anh đã rất muốn chạy đến bên em để
an ủi em. Nhưng anh đã không làm vì anh nghĩ rằng có thể em không cần
sự quan tâm đó.
@.Em có biết rằng: anh đã phải luôn luôn tự lừa dối anh, luôn luôn cố
gắng tươi cười mặc dù con tim đang tự nguyền rủa anh khi biết tình yêu
của chúng mình sắp tan vỡ không ?
@.Em có biết rằng dù anh nói, anh viết như thể là không cần em nữa
nhưng sự thực thì ngược lại. Người yêu bé nhỏ của anh àh ! Anh luôn
luôn rất trân trọng những giây phút vui vẻ khi chúng mình đùa vui,
những giây phút lãng mạn khi chúng mình cùng nhau đi và hàn huyên tâm
sự dưới trời lớt phớt mưa bay, những giây phút hứng thú khi chúng mình
học chung ! Đối với anh đó là những quãng thời gian thật đẹp đẽ biết
bao.
@.Hãy tin ở tình yêu, dù nó mang đến sự đau khổ. Chớ khép kín con tim
mình. Em có biết rằng: em là người con gái đầu tiên đã gọi điện cho anh
mà không nói được câu gì ngoài những giọt nước mắt trên mi. Đó mãi mãi
là một hình ảnh đẹp đẽ không bao giờ phai nhòa trong tâm trí anh.
@.Và em có biết rằng...anh vẫn còn rất giận em, bởi vì anh vẫn còn rất
nâng niu, trân trọng tình yêu của chúng mình ! Em ạ ! “Thương nhau lắm
thì cắn nhau đau”, Người yêu thật sự là người luôn ở bên em ngay cả khi
đang rất giận dỗi em.
Anh viết ra những lời này không phải vì bất cứ một mục đích nào cả mà
chỉ muốn nói "EM LÀ NGƯỜI CON GÁI ANH YÊU NHẤT TRÊN THẾ GIAN NÀY ANH
YÊU EM NHIỀU NHIỀU LẮM EM CÓ BIẾT KHÔNG???!!!"
